Wednesday, May 27, 2009

DTS: Phải chăng sự thật đã phơi bày?

Phải chăng sự thật đã phơi bày?

* Đặng thiên Sơn.

Qua bài viết “Chuyện nhỏ xé ra làm to” của ông Lê Hữu Phú đã cho mọi người thấy việc “đặt vấn đề” UBBN lem nhem tiền bạc “không phải là chuyện nhỏ” như ông LHP nói, mà nó đã được sắp xếp để trở thành “chuyện lớn” với sự chuẩn bị trước rất kỹ càng. Hai nhân vật chính đã sắp xếp vấn đề này là ông Lê Hữu Phú và bà Nancy Nguyễn.

Sự kiện trên được xác nhận trong bài viết của ông Phú đã được đăng trên các báo và được phát thanh trên đài Quê Hương của ông bà Đoan Trang, Nguyên Khôi. Có đoạn nguyên văn như sau: “Trong thời gian gần đây cá nhân tôi và bà Nancy Nguyễn (chị Nhung), một thành viên của UBBN đã từng giúp trong các lần gây qũy cho UB cũng như đã cho UB mượn một văn phòng để làm trụ sở cho UB trong nhiều tháng suốt thời gian UB làm việc cũng có theo dõi các báo cáo tài chánh của UBBN đã khai báo với văn phòng bà thư ký thành phố Lee Price và có những thắc mắc riêng muốn được giải đáp nên đã gặp thẳng bà Price để xin một số tài liệu có đóng dấu hẳn hòi từ văn phòng bà để khỏi bị nhầm lẫn vì theo như tài liệu viết bằng Excel có thể download thẳng từ website thành phố có những đề mục bị lập đi lập lại (duplicate) nhiều lần nên không biết hư thực như thế nào.” (Hết trích)

Tiếp theo, ông Lê Hữu Phú cũng cho biết : “Trước ngày 16 tháng 5, chúng tôi đã gặp luật sư Đỗ Văn Q. Minh để bàn thảo có nên đưa ra những thắc mắc hay không?” (Hết trích).

Hai đoạn văn trên cho thấy ông Phú, bà Nhung đã có những thắc mắc, nghi ngờ trong lòng từ nhiều tháng trước. Nhưng điều “không vui” là họ không đem những thắc mắc “không biết hư, thực như thế nào” này ra hỏi trực tiếp các anh, chị, em có trách nhiệm như: Lê Lộc, Lưu Phương, Hồ Vũ hay Thomas Nguyễn để họ giải đáp giùm cho như “chuyện nhỏ” là chuyện trong nhà. Ngược lại, họ âm thầm đi thẳng đến gặp Thơ Ký thành phố xin tài liệu về theo dõi UBBN. Để rồi ngày 16/5/09, vừa đánh trống vừa la làng, đồng thời kéo cả “bầu đoàn thê tử” đến BĐDCĐ đặt vấn đề lem nhem để trở thành “chuyện to”.

Ông Lê Hữu Phú không xác định thái độ của L.S Đỗ Văn Quang Minh “có hay không nên” đưa ra những thắc mắc trước công luận sau khi gặp vị luật sư này. Nhưng cũng đã cho mọi người thấy L.S Minh biết trước được mọi dự định và tính toán của ông Phú, bà Nhung. Cho nên việc xảy ra trong ngày 16/5/09, như một quả “bom napal” được ông Phú, bà Nhung thả xuống giữa sinh hoạt cộng đồng. Quả bom này thả xuống trong lúc cộng đồng đang có ba vấn đề cần giải quyết. Đó là bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng nhiệm kỳ 5; theo đuổi vụ kiện Brown Act; và phát triển Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali vừa mới thành lập.

Sự kiện quả “bom napal” đột ngột rớt xuống giữa văn phòng Ban Đại Diện CĐ, đã làm tôi có cảm tưởng những phát biểu của bà Nhung, ông Phú chẳng khác nào phát súng thần công của luật sư Đ.V.Q.M đã bắn vào thành trì thối nát, bất công của HĐTP vào rạng sáng ngày 21/11/07, khi ông cho biết đã thức nguyên đêm để viết thư phản đối thành phố về sự thiếu dân chủ trong phiên họp ngày 20/11/07.

Thật đáng tiếc! Tiếng than ở đây, tôi xin dành cho những người đã từ chối các lời đề nghị gặp gở nội bộ để giải tỏa những điều “hư, thực”. Đây là hình ảnh những người “thắc mắc” đi theo con đường của bà nghị viên Madison Nguyễn. Khi bà này từ chối tiếp xúc với BĐDCD, với các đoàn thể, để giải quyết vấn đề đặt tên “Little Sàigòn” trên đường Story.

Thẳng thắn mà nói, thì không riêng gì ông Phú, bà Nhung quan tâm đến việc “làm sạch ” cộng đồng. Mà tất cả mọi người ai cũng muốn làm điều này. Không ai muốn cộng đồng đầy rác rưởi, đầy những con sâu, con bọ, len lõi vào đục khoét “bầu sửa” của cộng đồng từ những người bên này hay phía bên kia mượn danh từ thiện. Tuy nhiên, trong trường hợp UBBN. Tôi nghĩ ,nếu thật tâm muốn “xây dựng” cộng đồng, muốn “làm sạch” cộng đồng. Điều trước tiên ông Phú, bà Nhung nếu không đi họp nội bộ được theo như lời mời, thì cũng nên gọi điện thoại hay “email” để cho Lê Lộc, Hồ Vũ, Thomas Nguyễn hay Lưu Phương có cơ hội trình bày. Khi tiếp xúc qua một phương tiện nào đó. Bà Nhung, ông Phú có thể nói với những người chịu trách nhiệm bằng những lời rất giản dị:

“ Cô thấy, chú thấy hay anh thấy, trong bản báo cáo tài chánh có những chỗ không hiểu, không rõ. Các cháu, các em, giải thích giùm. Các cháu hay các em, nên thận trọng coi lại coi có sơ sót gì không? Có tính lộn gì không? Chớ cô, chú thấy con số chênh lệnh nhiều quá, khó hiểu quá và hình như không đúng... Bởi vì, nếu có sự sơ xuất không những các cháu, các em có lỗi với cộng đồng, bị kẹt với thành phố. Mà các cô, các chú cũng có lỗi với mọi người, và sẽ không vui khi thấy các cháu gặp rắc rối với chính quyền vân vân và vân”. Như vậy mới thật sự là người muốn “làm sạch” cộng đồng, muốn “xây dựng” cộng đồng, muốn “đoàn kết” cộng đồng. Chớ “sạch” đâu chẳng thấy, mà chỉ thấy làm cho sinh hoạt cộng đồng “rối loạn” một cách vô lý.

Để mọi người thấy rõ được chân tướng, thiện chí làm việc và xây dựng, đoàn kết cộng đồng từ hai phía. Tôi xin trích ra đây vài “email” đã nhận được.

Khi nghe những tin đồn. Toàn là những tin “sét đánh ngang tai”. Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Thomas Nguyễn bằng phương thức này, hay phương thức nọ tìm cách tiếp xúc, gặp gở những người ẩn mình. Bác sĩ Hồ Vũ, đã gởi đi một “email” đến các thành viên UBBN với lời lẽ hết sức rõ ràng. Nguyên văn như sau:

“Thu moi hop ve van de Bao Cao Tai Chanh cua UBBN vao ngay Thu Nam May 7,2009.

Chau la Ho Vu, xin dai dien tac ca cac thanh vien cua Uy Ban Bai Nhiem kinh moi cac co chu bac den du cuoc hop ve van de Bao Cao Tai Chanh cua UB. Day la mot cuoc hop co tinh cach noi bo Cong Dong, truoc khi UB trinh bay voi quan chung vao mot ngay sau do, nen kinh mong cac co chu bac danh chut thoi gio quy bau de den voi anh chi em trong UBBN. Chan thanh cam on.

When: Thurday, May 7, 2009. At 7:30 pm
Where: Van Phong Ban Dai Dien Cong Dong Moi
What: Bao Cao Tai Chanh cua UBBN.
Chau Ho Vu.”

(Người viết xin bỏ dấu cho dễ đọc: “ Thư mời họp về vấn đề Báo Cáo Tài Chánh vào ngày Thứ Năm May 7, 2009.

Cháu là Hồ Vũ, xin đại diện tất cả các thành viên của Ủy Ban Bãi Nhiệm kính mời các cô chú bác đến dự cuộc họp về vấn đề Báo cáo Tài Chánh của UB. Đây là một cuộc họp có tính cách nội bộ Cộng Đồng, trước khi UB trình bày với quần chúng vào một ngày sau đó, nên kính mong các cô chú bác dành chút thời giờ quý báu để đến với anh chị em trong UBBN. Chân thành cám ơn.

When: Thursday, May7, 2009. At 7:30 pm

Where: Văn Phòng Ban Đại Diện Cộng Đồng Mới

What: Báo Cáo Tài Chánh của UBBN.

Cháu Hồ Vũ”

Sau đó, tôi lại nhận được một số “email” gởi qua lại của những người từ chối lời mời tham dự phiên họp báo cáo tài chánh có tính cách nội bộ của UBBN. Tôi không trích đăng những thư đó ra đây vì sợ “Tác giả giữ bản quyền”.

Sau buổi báo cáo tài chánh của UBBN ngày 7/5/09, Lê Lộc có gởi một “email” đến các thành viên với lời lẽ tha thiết, chân thành. Nội dung như sau:

“ Saturday, May 9, 2009, 12:16 PM

Kính chào các cô, chú và anh chị em,

Trong thời gian qua đã có nhiều email qua lại làm tổn thương đến nhiều cá nhân. Những điều này không nên tiếp tục xảy ra, vì nó ảnh hưởng đến sự đoàn kết của cộng đồng chúng ta (và các cựu thành viên trong UBBN). Những anh chị em trẻ mới tham gia sinh hoạt trong thời gian qua đang bị giao động vì những lời qua tiếng lại như thế nàỵ

Cháu Lê Lộc với tư cách cá nhân xin yêu cầu mọi người hãy bình tĩnh và ngưng việc chỉ trích lẫn nhau. Cháu xin đề nghị chúng ta nên có một buổi nói chuyện đễ giải toả vấn đề. Chúng ta sẽ mời các qúi vị (cố vấn ) có uy tín trong UBBN đến giúp chúng ta giải quyết sự việc.

Trong thời gian này chúng ta nên đặt quyền lợi của cộng đồng lên trên hết. Đó là tiến hành việc Brown Act và thành lập thành công Liên Đoàn Cử Tri. Vì đây là việc chung do đó mỗi cá nhân nào nếu muốn đóng góp công sức cho ban pháp lý Brown Act hoặc cho Liên Đoàn cử tri thì tùy theo tự do của cá nhân mà chọn lựa sinh hoạt một trong hai tổ chức, hoặc cả hai tổ chức .

Một lần nữa cháu xin cô chú và anh chị em bình tâm và ngưng các lời chỉ trích nhau .

Trọng kính

Lê Lộc”

Câu hỏi đặt ra ở đây, là tại sao bà Nhung, ông Phú lại chú tâm đi tìm hiểu cặn kẻ cách thu, chi của UBBN để làm gì. Trong khi đây không phải là nhiệm vụ của họ. Hơn nữa thời hạn báo cáo chánh thức chưa đến. Do đó, cái điều họ muốn “làm sạch” không được đa số những đồng hương, các đoàn thể trong cộng đồng chấp nhận. Thành ra ai cũng thấy họ đang “xã rác” trong cộng đồng, chớ không phải muốn làm sạch cộng đồng.

Khi hay những tin đồn bất lợi cho uy tín của UBBN. Các anh, chị, em có trách nhiệm đã triệu một buổi họp nội bộ tại nhà anh Nguyễn hữu Nhân để giải quyết những thắc mắc. Nhưng sau lần họp tại nhà anh Nguyễn Hữu Nhân, tình trạng vẫn không thay đỗi. Đến ngày 7/5, một lần nữa UBBN lại triệu tập một buổi họp để giải quyết nghi ngờ về việc chi, thu. Nói là nội bộ, nhưng lần này có tính cách mở rộng tại Văn Phòng Ban Đại Diện Cộng Đồng BCL. Trong phiên họp có sự hiện diện của ông bà Quỳnh Thi -Nguyễn Thiện Căn của VNNB, phóng viên Trường Kỳ báo Tiếng Dân, phóng viên truyền hình Nghê Lữ, ông Huỳnh Hớn đài phát thanh AM1430 và nhiều đồng hương khác. Tuyệt nhiên trong ngày 7/5 này, không thấy sự có mặt của ông Lê hữu Phú, ông bà Nhung , và những vị khác trong nhóm 10 người.

Câu chuyện “Chuyện nhỏ xé ra làm to” của ông Lê Hữu Phú bắt đầu đã phơi bày ra ánh sáng vào ngày 16/5/09. Nhưng câu chuyện đã thiếu đoạn kết.

Trong những bản photo copy bà Nhung, ông Phú với những chữ và con số viết lung tung lên đó, có hàng chử rõ ràng: “TỔNG CỘNG TIỀN CHI từ ngày 4/1/2008 đến 2/22/09 là: $134.680.82…” Vậy thì, báo cáo tiền CHI của UBBN từ ngày 22/2/09 cho đến sau ngày 3/3/09 nằm ở chỗ nào? Được tính chưa? Sao họ không đưa ra? Tôi nghĩ họ không đề cập đến “đoạn kết” vì thật sự báo cáo của UBBN “chưa có đoạn kết”. Cho nên, theo nhận xét của tôi, họ làm như vậy là muốn áp đặt vào tâm tư đồng hương một ấn tượng nghi ngờ tính trong sạch của anh, chị, em điều hành UBBN.

Tôi không có ý đào sâu những vấn đề không vui. Vì không ai trong chúng ta muốn nói nhiều về chuyện buồn. Nhưng lòng thì lại muốn thố lộ những suy nghĩ như là một tâm sự. Xin hãy cùng nhau mở mắt thật to để nhận ra từ đâu: Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Mỹ Phương, Bùi Sơn, Bảo Ánh và còn nhiều nữa đang có mặt trong sinh hoạt cộng đồng hôm nay.

Bình tâm nhìn lại trong chúng ta, có ai đã nhận ra sự hiện diện của những người trẻ này trong sinh hoạt cộng đồng, là sự thao thức của họ khi thấy danh dự của cha, của ông, của cả cộng đồng người Việt tỵ nạn cộng sản tại San Jose bị bà nghị viên Madison Nguyễn chà đạp?

Bà Madison là một người trẻ như họ, đã ỷ có chút học thức, ỷ vào chút vốn luyến sinh ngữ, ỷ vào cơ hội tiếp xúc với chính quyền với vai trò đại diện của mình làm những điều bất nghĩa, man trá với đồng hương. Thay vì dùng hiểu biết, cơ hội để giúp đở đồng hương như việc đặt tên cho khu thương mại. Cái tên “Little Sàigòn” mà những bậc lớn tuổi mong muốn. Chẳng những không đáp ứng, bà Madison lại còn cố tình chà đạp, phỉ báng lên niềm đau của mọi người, của cả cộng đồng. Một cộng đồng mà trong quá khứ đã có biết bao người đã hy sinh trợ giúp cho sự có mặt của bà ta và gia đình bà trên đất nước này.

Những suy nghĩ nhất thời đưa đến ý niệm không tham gia bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng hay không muốn yểm trợ quỹ Brown Act trong tương lai, là sự lầm lẫn giữa người và việc. Lời nói, hành động của một người là vấn đề cá thể. Còn việc bầu cử BĐD cộng đồng hay vụ kiện Brown Act là thực chất của vấn đề. Vì là thực chất nên nó không biết nói bậy, làm bậy. Do đó, chúng ta không thể “giận cá chém thớt”. Đặc biệt, vụ kiện Brown Act là danh dự của cộng đồng. Nếu cộng đồng thắng kiện, thì điều này đã tố cáo sự sai trái của bà Madison, ông Chuck Reed sẽ mang đến nhiều thuận lợi cho mục tiêu cộng đồng muốn loại những người đại diện bất xứng ra khỏi HĐTP.

Sau ngày 3/3/09, bà Madison đang sơn phết bộ thật đã bị rơi sau biến cố “Little Sàigòn” trên mọi phương diện xã hội, văn hoá để chuẩn bị cho việc tái ứng cử vào năm 2010, để độc quyền là người Việt duy nhứt trong giòng sinh hoạt chính trị Hoa Kỳ tại San Jose. Cho nên, nếu sự rút lui của những thành viên nồng cốt trong LĐCT sẽ làm giảm bớt mối lo của bà Madison . Kế đến là bọn VC nằm vùng, bọn Việt gian đang toa rập thi hành nghị quyết 36 của chúng.

Từ muôn thuở, xây dựng khó, đập phá dễ. Xin mọi người trong chúng ta hãy tự chế, nhủ lòng đừng để lọt vào bẩy của kẻ thù khi chúng ta đã học được bài học quí giá, kinh nghiệm quí báu đối với dã tâm của Việt Cộng.

Xin hãy cẫn thận, ý thức trước những lời rĩ tai để đừng dẫm lên lòng tin về sự trong sáng của thế hệ trẻ đang dấn thân. Thế hệ đang sẳn sàng thay thế cha, anh, đang từng giờ, từng ngày đi đến một nơi không trở lại.

Hãy để cho những cảm xúc thanh thản qua đi. Đừng để sự nông nỗi , vội vả, a dua, chán nản tràn ngập tâm hồn . Những điều này sẽ vô tình đốn gảy, phá nát vườn cây trí tuệ tuổi trẻ của cộng đồng hải ngoại vừa đơm hoa, trổ trái, khi cộng đồng chúng ta còn nhiều vấn đề cần phải giải quyết.

Đặng thiên Sơn

28/5/09

---

Thursday, May 21, 2009

Những xót xa, ngậm ngùi.

Những xót xa, ngậm ngùi.

* Đặng thiên Sơn

Trong phạm vi nhỏ hẹp của một gia đình. Trong phạm vi rộng lớn của một xã hội và nơi công cộng. Nơi nào cũng vậy! Ở cương vị là cha, là mẹ, là anh, là chị, là em, là bạn bè hay những chiến hữu cùng làm việc bên nhau. Ai cũng có những điều cần nói ra để làm sáng tỏ những thắc mắc, đố kỵ, nghi ngờ trong mục đích xây dựng là điều cần thiết, tốt. Trong phạm vi họp mặt gia đình những phát biểu của cha, của mẹ hay của các con được đa số đồng ý sẽ được xem là ý kiến hợp lý nhứt. Trong phạm vi hoạt động cộng đồng cũng vậy. Ý kiến của nhóm người này hay nhóm khác đưa ra với những biện luận. Bên nào được sự ủng hộ của người nghe đông hơn, nhiều hơn, thì chân lý nghiêng về phía bên đó.

Trong phiên họp ngày thứ Bảy 16/5/09, vừa qua tại trụ sở Ban Đại Diện Cộng Đồng do UBBN mời đồng bào đến để nghe trình bày về vấn đề tài chánh. Trong thành phần tham dự có chừng 9, 10 người đã đứng ra nói rằng UBBN đã báo cáo chi, thu, không trung thực trong số tiền quyên góp được của đồng bào. Với thái độ, cử chỉ và lời nói của họ, đã cho người tham dự thấy đó không phải là những lời nói xây dựng mà là một sự tố cáo, lên án UBBN.

Tiền bạc là vấn đề nhạy cảm, dễ tạo sự nghi kỵ trong lòng con người. Đặc biệt là tiền đóng góp từ đồng hương . Khi đem đề tài này ra bàn cải trước công chúng, tôi nghĩ mục đích của những người chủ trương là muốn làm vẫn đục hình ảnh đẹp của những trí thức trẻ trong cộng đồng như: Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Bảo Anh, Braley, Sơn Bùi, Mỹ Phương … và Thomas Nguyễn. Đây là những nhân vật có tư cách và phương thức làm việc đang được người dân quí mến, tin cậy.

Tôi có mặt trong buổi trưa ngày 16/5/09, tại Trung Tâm Sinh Hoạt Ban Đại Diện Cộng Đồng theo lời mời qua báo chí của UBBN. Tôi đến buổi họp với mục đích muốn biết rõ những ai đã chủ mưu cho người đi rỉ tai, tung tin trên email, trên các diễn đàn loan truyền rằng: Các anh, chị, em điều hành UBBN lem nhem tiền bạc. Là Việt gian! Là tay sai Việt Tân! Là những kẻ đã bị phía bên kia mua chuộc, nên đã sắp xếp cho việc bãi nhiệm bà Madison Nguyễn thất bại.

Tôi muốn biết rõ mặt số người này để tránh xa họ. Cũng như nói cho đồng hương biết họ là ai, thành phần nào trong xã hội, chớ không phải tới buổi họp để nghe báo cáo tài chánh. Vì với tôi, UBBN đã báo cáo vấn đề này rồi, vào ngày 8/5/09. Sự báo cáo tuy tạm thời nhưng đã quá đủ, quá rõ ràng, không cần phải nghe thêm. Vì các anh, chị, em trong UBBN họ còn có những việc riêng tư cần giải quyết trong đời sống hàng ngày như mọi người. Thêm vào đó, sinh hoạt cộng đồng còn những việc trước mắt cần mọi người đồng lòng giải quyết như tham gia Bầu Cử CĐ nhiệm kỳ 5, vụ kiện Brown Act và ra mắt Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali vào những ngày sắp tới.

Sau ngày bầu cử 3/3/09, tôi nhận được nhiều “email” tố cáo ông Thomas Nguyễn, ông Lê Lộc, ông Trần Hạnh là… này, là… kia. Rồi sau đó là những “email”, kèm theo những lời rỉ tai. Nói chung, là những luận điệu “nói xấu” những người điều hành UBBN. Việc này xảy ra sau khi một số anh, chị, em như: Lê Lộc, Thomas Nguyễn, Lưu Phương , Hồ Vũ và những anh, em khác trong UBBN tuyên bố tham gia vào Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali được L.S. Ngô văn Tiệp và ông Huỳnh Hớn thông báo trên đài AM 1430.

Những thắc mắc của tôi đã được giải đáp vào trưa ngày thứ Bảy 16/5/09, vì những người đưa tin trên Internet và kẻ thi hành công tác rỉ tai đã lộ diện.

Tôi hết sức ngạc nhiên, khi nhận ra họ là những người trước đây trong thâm tâm tôi, là ân nhân của UBBN nói riêng, là ân nhân của cộng đồng VN mình nói chung, vì sự đóng góp công sức của họ trong tiến trình bãi nhiệm bà nghị viên Madison Nguyễn. Những người này là : Ông bà Nguyễn Nhung/ Quí, ông Lê Hữu Phú, bà Kim Anh, bà Trần Hương , bà Nguyễn Duyên, bà Nga, bà Becky và một, hai bà nữa tôi thấy quen mặt nhưng không biết tên. Và ông Nguyễn Bữu, người thường dẫn đầu đoàn xe chạy vòng vòng thành phố kêu gọi Recall Madison.

Trong buổi họp, sau phần chào cờ. Bác sĩ Hồ Vũ thay mặt UBBN giải thích từng chi tiết trong việc chi, thu và thể thức báo cáo lên thơ ký thành phố. Chẳng những vậy, Hồ Vũ còn chỉ dẫn mọi người cách thức lên Internet vào Website của thành phố để theo dõi báo cáo của UBBN, đồng thời giải đáp thắc mắc. Trong phần tường trình, Hồ Vũ cho biết tổng số tiền UBBN thu được là $216,771.11. Tổng số chi ra là $208,119.23. Và tiền còn lại là $8,651.88 . Bác sĩ Hồ Vũ nhấn mạnh đó là kết toán tạm thời.

Có nhiều người nghĩ rằng số tiền trên hai trăm ngàn quyên góp được là số tiền lớn. Mọi người có thể nghĩ như vậy. Nhưng có thấy tận mắt cách làm việc khoa học, sự tính toán trong việc chi, thu của những người chịu trách nhiệm. Người ta mới thấy khâm phục sự điều hành và khả năng làm việc của họ trong việc xử dụng số tiền nói trên, mà đối với tôi vẫn còn khiêm nhường so với quỹ chìm, quỹ nổi của phía bà Madion. Tôi nghĩ các vị từng làm việc với UBBN cũng khó lòng phủ nhận sự thật này. Kết quả bãi nhiệm không như ý của mọi người, là chuyện không vui. Nhưng hình ảnh đoàn kết trong cộng đồng với cao trào đang lên, là kỳ công một năm làm việc của UBBN với sự hợp tác của đồng hương.

Khi ngồi viết những giòng này! Tôi hình dung lại thái độ nhả nhặn, lễ độ; lời giải thích mạch lạc, rõ ràng của Hồ Vũ, Lê Lộc, Thomas Nguyễn, Lưu Phương, Bảo Ánh… So với những lời nói, cử chỉ của ông Nguyễn Bữu, Lê Hữu Phú, bà Nga, bà Trần Hương , bà Kim Anh thấy ngao ngán. Trong đó có vợ chồng ông, bà triệu phú Nguyễn Nhung. Người đã cho UBBN mượn một cơ sở thương mại bỏ trống làm trụ sở văn phòng. Trong khi phát biểu, đặc biệt bà Nhung, là người tương đối còn giữ được vẻ từ tốn, lịch sự.

Thành thật mà nói, tôi rất “ngưỡng mộ” những vị đã đứng ra tố cáo UBBN lem nhem tiền bạc mà tôi xin tạm gọi là “Ủy Ban Tố Cáo Đồng Tiền” (UBTCĐT) vì sự chuẩn bị chu đáo của họ. Như họ photo cả thùng tài liệu lấy ra từ Internet xuống. Như họ, sợ người đọc không hiểu nên phải viết thêm những con số và các bài toán cộng, trừ, theo sự suy đoán của họ, để phân phát cho người có mặt. Họ còn cẩn thận thuê người đến quay phim. Với những sắp xếp này, đã cho thấy “không có chuyện đoàn kết, xây dựng cộng đồng” trong lòng họ, mà chỉ có… tiền.

Sau phần trình bày của bác sĩ Hồ Vũ, là phần phát biểu của người tham dự theo thứ tự ghi tên. Trong phần trình bày của bà Nhung, ông Phú, tài liệu được hai vị này đưa ra gồm có:

1/ Mẫu California form 460 khai báo lấy ra từ văn phòng thành phố (từ 04/01/08-06/30/08).

2/ Bản Schedule A do UBTCĐT đánh máy, liệt kê UBBN thu được: $213, 518.00. Chi ra : $134.680.82 và còn lại $78, 883.00.

3/ Một mẫu in ngang (Expenditures), với những con số viết thêm, những bài toán cộng trừ để giải thích số tiền thu, tiền chi và tiền còn lại là bao nhiêu. Trong bản này, cuối trang 10, có hàng chữ như sau: “Tổng cộng tiền chi thu từ ngày 4/1/2008 đến 2/22/09 là: $134.680.82. Tất cả số tiền này dựa theo schedule E-payment made, California Form 460 mà UBBN report tại to City of San Jose và được Certified tại văn phòng City Clerk. File bởi Treasurer: Paul Lộc Lê & Assitant treasurer: Lưu Phương Nguyễn”.

Một câu hỏi nhỏ đặt ra ở đây là: “Như vậy thì những chi tiêu khác từ sau ngày 2/22/09 cho đến hết ngày UBBN chấm dứt chương trình phát thanh. Và sau này “trước khi thật sự kết thúc hồ sơ đối với thành phố”, có những mục cần thông báo trên, phát thanh thì UBBN lấy tiền từ đâu ra thanh toán? Lê Lộc, Thomas Nguyễn, Hồ Vũ, hay Lưu Phương,… phải móc tiền túi ra? Tôi nghĩ, đây là chi tiết nhỏ trong hàng trăm chi tiết khác có thể nói lên vì sao thành phố dành nhiều thời gian cho sự báo cáo tài chánh đầy phức tạp cho tới ngày 03/09/09.

Tôi rất thích thú khi nghe Hồ Vũ tuyên bố những bản do bà Nhung, ông Phú đưa ra với những con số viết thêm, tính toán trên đó không phải là bản báo cáo của UBBN. Nên Hồ Vũ không thể dựa vào đó để thỏa mãn những thắc mắc của bà Nhung, ông Phú.

Phải nói rằng, tôi rất khâm phục sự thẳng thắn của Hồ Vũ khi từ chối khéo lời đề nghị của Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, của ông Nguyễn Ruộng, của ông Nguyễn Mạnh Hùng. Những người rất gần gủi và hết lòng hổ trợ UBBN, khi những vị này muốn UBBN hoàn tất bản báo cáo tài chính trong vòng 2 tuần lễ.

Đối với tôi, những lời đề nghị của những vị nói trên là thiện chí muốn sớm giải quyết những nghi kỵ mà tôi nghĩ họ cho là không cần thiết. Tuy nhiên, thiện chí này không được UBBN đáp ứng, với một lý do rất dễ hiểu. Vì đề nghị của họ, đã thể hiện sự không nắm vững những phức tạp trong tiến trình báo cáo chi, thu.

Thử hỏi, nếu có sự sai sót “bút sa, gà chết”, thì ai là người đứng ra chịu trách nhiệm trên phương diện pháp lý đây? Người chịu trách nhiệm là những người đã đề nghị hay các anh, chị, em trong UBBN như: Lê Lộc, Lưu Phương? Điều này, cho thấy, đôi lúc thiện chí đặt không đúng chỗ sẽ tạo ra những suy nghĩ không vui.

Người ta hay lầm lẫn việc báo cáo gây quỹ vận động tranh cử với các việc gây quỹ thông thường khác. Chẳng hạn như việc gây quỹ Brown Act vừa qua, Ban Tổ Chức chỉ cần báo cáo cho đồng bào biết thu bao nhiêu, chi bao nhiêu và còn lại bao nhiêu là xong. Đâu cần tới 6 tháng để báo cáo lên Thơ ký thành phố. Hay tổ chức Cám Ơn Anh Người Thương Phế Binh Kỳ 3 mới đây, dầu có thâu được bao nhiêu tiền đi nữa. Họ cũng đâu cần phải báo cáo với chính quyền số tiền thu là bao nhiêu, chi là bao nhiêu, còn lại bao nhiêu và tên, địa chỉ, nghề nghiệp của từng người đã cho tiền. Trong khi UBBN phải làm điều này. BTC Cám Ơn Anh… chỉ cần công bố với đồng hương qua một kỳ đăng báo cám ơn, kèm các con số là xong rồi. Nếu cần thì cuối năm báo cáo với sở thuế, vì là một tổ chức bất vụ lợi.

Đem việc gây quỹ Brown Act, gây quỹ Cám Ơn Anh… hay các cuộc gây quỹ bình thường khác, so sánh với Gây Quỹ Bãi Nhiệm để nói rằng: “Báo cáo dễ dàng quá mà, có khó gì đâu”. Rồi kết luận bên này làm việc mau lẹ, minh bạch; bên kia câu giờ, làm việc mờ ám là sự so sánh hàm hồ, sai lầm.

Phải nói rằng, tôi hết sức ngạc nhiên khi thấy trong số những người đứng ra tố cáo UBBN lem nhem có ông T.S. Lê Hữu Phú. Người mà trước ngày bầu cử bãi nhiệm bà Madison, đã tố cáo ông Nguyễn Ngọc Tiên, Chủ tịch BĐD/CĐ/BCL mờ ám trong vấn đề tiền bạc. Rồi sau đó lại nói lại.

Lẽ ra là người học cao, hiểu rộng và đã sinh hoạt cộng đồng lâu năm hơn những người trong “UBTCĐT”. Ông Lê Hữu Phú phải thấy rằng, hiểu rằng, vai trò Trưởng Ban Bầu Cử Cộng Đồng Bắc Cali hiện ông ta đang gánh vác rất quan trọng, và việc ông đang cùng Ban Đại Diện, L.S Đỗ văn Quang Minh, cô Trina Nguyễn lo vấn đề Brown Act là niềm tin đem thắng lợi đến cho cộng đồng.

Ở vai trò này, lẽ ra ông Phú nên khuyên nhủ bà Nhung, ông Quí, bà Hương, bà Kim Anh, ông Bữu nên từ từ… “xét lại”. Đâu có gì phải gấp gáp, nếu không tin vào sự làm việc của UBBN. Còn không thì ông ta nên tránh xa những người mới có “một chút” đóng góp công sức, phương tiện vào việc bãi nhiệm bà Madison mà cứ tưởng là điều khủng khiếp... Không khuyên, không tránh được thì thôi, ai dè đâu ông Phú lại còn a tòng và có cử chỉ của một kẻ xum xe trong phiên họp.

Có thể ông Lê Hữu Phú nghĩ rằng, khi ông đứng cạnh bên những người tố cáo UBBN, sẽ tạo thêm uy tín trong sạch của ông trong cộng đồng. Nhưng ông có biết đâu, nó đã gây tai hại đến uy tín của ông trong việc bầu cử BĐD cộng đồng sắp tới, và cho việc gây quỹ vụ kiện Browm Act có thể còn nhiều lần xảy ra trong tương lai.

Hành động của ông Lê Hữu Phú và những người mà tôi gọi là “UBTCĐT” trong ngày 16/5/09, là vết nhơ của từng cá nhân. Họ đã tự làm mất giá trị đóng góp của họ trong một năm qua, khi những điều tố cáo của họ chẳng thuyết phục được ai. Lẽ ra, với lòng phục vụ cộng đồng sẳn có, họ nên để tâm vào việc bầu cử Ban Đại Diện Cộng Đồng , và chuẩn bị tinh thần cho một cuộc vận động tài chánh kế tiếp khi vấn đề Brown Act cần đến. Đây mới là việc làm thực sự, nói lên sự quan tâm xây dựng cộng đồng.

Kết quả việc tố cáo UBBN lem nhem tiền bạc của “UBTCĐT” rồi sẽ ra sao? Tôi thấy chẳng ra sao và chẳng đạt được kết quả nào cả. Mà chỉ thấy sự trình bày mạch lạc, rõ ràng của UBBN đã làm sáng tỏ được những điểm sau đây:

1/ Đã làm lộ ra chân tướng của những con mối chở mìn trên lưng về phá ổ.

2/ Thomas Nguyễn, Lê Lộc , Hồ Vũ, Lưu Phương, Braley, Bảo Anh... đã chứng tỏ cho mọi người thấy nguyên tắc, khả năng làm việc, thẳng thắn, chững chạc, không khuất phục trước sức ép của thế lực tiền tài.

3/ Cho thấy những suy nghĩ và lòng tin của người tham dự buổi họp dành cho anh, chị, em trong UBBN còn đó không bị lay chuyển. Đó là chưa kể sự phẫn nộ trong cộng đồng mấy ngày qua, khi sự đoàn kết cộng đồng đang tiến triển tốt đẹp qua biến cố Little Saigòn đang có mầm móng phá hoại.

Tôi nhớ đến thái độ, cử chỉ, lời nói lễ phép của Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương… dành cho ông bà Nguyễn Nhung, ông Lê Hữu Phú, bà Hương Trần và những người đứng tuổi khác trong UBBN với một dạ, hai thưa … Thưa chú, thưa cô, một cách chân thành thấy lòng xót xa. Tôi cho rằng những người lớn này, thiếu công bằng, vội vả, bất công, không đúng, và không xứng đáng nhận thêm những sự kính trọng. Không đúng ở đây, là tại sao không chấp nhận sự báo cáo tạm thời, khi còn thời gian khá dài để làm sáng tỏ mọi điều mình muốn. Vì vậy, nhiều người đã đặt câu hỏi: “Tại sao những vị trong “UBTCĐT” không đi “lột mặt nạ” Ủy Ban Chống Bãi Nhiệm của bà Madison?”

Những suy nghĩ cần nói, tôi đã nói ra như một đóng góp, chia sẻ vào sự kiện không vui của cộng đồng. Tôi nghĩ phần còn lại là thái độ của quí đồng hương , của Ban Đại Diện, các Hội Đoàn, Đoàn Thể Quốc Gia.

Tôi ngậm ngùi, khi nhớ đến những giọt lệ rưng rưng, hai mắt đỏ hoe trên gương mặt vợ của Lê Lộc trong đêm kết quả bầu cử bãi nhiệm 3/3. Tôi nhớ đến giọng nói nghẹn ngào, ánh mắt trầm buồn của Lưu Phương vợ bác sĩ Hồ Vũ thấy lòng mình xốn xang. Tôi nhận ra rằng nước mắt đôi lúc là lời nói của hạnh phúc, của niềm vui. Và nước mắt đôi lúc lại là lời nói của tủi buồn và sự bất bình vô tận.

Đặng thiên Sơn

20/5/09

---

Wednesday, May 20, 2009

BẢN LÊN TIẾNG

CỘNG ĐỒNG VIỆT NAM BẮC CALIFORNIA
2129 South 10th Street, San Jose , CA 95112
Điện thoại: 408-298 6174 Email: norcalvacom@yahoo.com

BẢN LÊN TIẾNG


Kính thưa: Quý bậc trưởng thượng,

Quý Hội đoàn, Đoàn thể,

Quý cơ quan truyền thông báo chí

Và toàn thể quý đồng hương Việt Nam miền Bắc California .

Kính thưa quý vị,

Kể từ ngày 5 tháng 6 năm 2007, Bà nghị viên Madison Nguyễn đã dùng mọi thủ đoạn vận động Hội đồng thành phố, đưa ra những quyết định phản dân chủ, đi ngược lại ý kiến của đại đa số đồng hương mong muốn đặt tên Little Saigon cho khu vực thương mại trên đuờng Story, chỉ vì bà cho rằng Little Saigon mang âm hưởng chống cộng. Đông đảo anh chị em trẻ sinh ra, lớn lên tại Hoa Kỳ, với khả năng và kiến thức có được, đã góp mặt với cha anh, trong mọi công cuộc tranh đấu của cộng đồng, từ Phong Trào Vận Động Chọn Tên Little Saigon, Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, đến Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viện Madison Nguyễn, rồi Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Miền Bắc California . . . Tất cả những cuộc đấu tranh do các Phong trào trên phát động, nhằm đòi hỏi thành phố phải tôn trọng tiếng nói của người dân, dân chủ phải được thực hiện, lẽ phải phải được tôn trọng. Anh chị em trẻ cũng đã nhận lãnh công việc vận động thay thế người nghị viên đại diện bất xứng, qua Ủy Ban Bãi Nhiệm.

Cộng đồng đã hoàn toàn trông cậy vào kiến thức và khả năng kỹ thuật của Anh chị em. Với quyết tâm và lòng nhiệt thành, Anh chị em đã khéo léo vận động được sức mạnh của cộng đồng, sự đoàn kết đồng lòng của đồng hương, trong những công tác cộng đồng, chưa bao giờ mạnh mẽ như thời gian qua, làm cho Hội đồng thành phố, các vị dân cử và cộng đồng các sắc dân bạn, phải thực sự lưu tâm đến tiếng nói của cộng đồng Việt Nam chúng ta.

Việc Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison, tuy chưa thành công, như đa số đồng hương mong muốn, vì nhiều yếu tố. Nhưng sự ra đời của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt là thể hiện sự kết hợp chặt chẽ sức mạnh của đại khối Người Việt quốc gia, tạo cơ hội dành mọi thắng lợi, trong tương lai. Sau những phiên họp chuẩn bị cho sự ra đời của Liên Đoàn Cử Tri, tuy Ủy Ban Bãi Nhiệm công bố chấm dứt nhiệm vụ trước cộng đồng, nhưng anh chị em còn tiếp tục giải quyết những công việc còn lại, do luật pháp quy định.

Ban Đại diện cộng đồng Việt Nam Bắc California và đồng hương Việt Nam luôn luôn ghi nhận và trân trọng sự đóng góp của anh chi em trẻ, trong các công tác vừa qua, nếu không có các anh chị em, cộng đồng chúng ta đã không huy động được sức mạnh, để hàng ngàn đồng hương tham dự các cuộc điều trần, các cuộc biểu tình thứ ba đen, các cuộc biểu dương sức mạnh, v.v... Ban đại diện cộng đồng cũng như hàng chục ngàn đồng hương hoàn toàn tin tưởng tinh thần hy sinh, sự trong sáng của các anh chị em, về công việc cũng như về tài chánh.

Ban Đại diện cộng đồng Việt Nam Bắc California thành thật xin lỗi toàn thể quý đồng hương, cũng như anh chị em trẻ, vì đã không kịp thời có những biện pháp hữu hiệu, nhằm chận đứng những tin đồn, thắc mắc gây tổn thương đến sự trong sáng của các anh chị em trẻ, đang dấn thân giúp đỡ cha anh, trong cộng đồng. Ủy Ban Bãi Nhiệm được hơn 5,181 cử tri Khu vực 7 đã tín nhiệm cho chữ ký, đã được hàng ngàn đồng hương khắp nơi lên tiếng ủng hộ và yểm trợ tài chánh, dĩ nhiên Ủy Ban sẵn sàng chịu trách nhiệm không chỉ với họ, mà còn cả với các cơ quan luật pháp, trong quận hạt, Tiểu bang. Tất cả những đòi hỏi phải tổng kết và báo cáo tài chánh chi tiết, trong khi Ủy Ban chưa nộp những báo cáo cuối cùng cho thành phố, theo luật định, là điều hoàn toàn không hợp lý.

Một lần nữa, Ban đại diện cộng đồng Việt Nam Bắc California và đông đảo đồng hương xác định sự trân trọng và lòng tin tưởng vào sự đóng góp trong sáng của anh chị em trẻ, nhất là Ủy Ban Bãi Nhiệm. Mọi sự thật sẽ được anh chị em tường trình với đồng hương, sau khi nộp báo cáo cuối cùng cho thành phố theo luật định.

Ban Đại diện cộng đồng Việt Nam Bắc California cực lực lên án những cá nhân tung tin đồn vô căn cứ, vu cáo cá nhân là việt gian hay tay sai cộng sản, mà không nêu bằng cớ. Chúng tôi cũng yêu cầu các cơ quan truyền thông, không nên tiếp tục khai thác những bất đồng ý kiến, trong cộng đồng, có thể đưa đến chia rẽ, tổn hại đến khối đoàn kết mà mọi người đã nỗ lực xây dựng, trong những năm qua.

Cấp thời Ban Ðại Diện Cộng Ðồng yêu cầu Ủy Ban Bãi Nhiệm, Hội Ðoàn hay cá nhân nào, nhận được sự tung tin đồn không căn cứ, hoặc sự vu cáo Việt gian, hay tay sai mà không nêu ra bằng cớ xác đáng, xin gửi ngay bằng chứng nhận được như: copy các email, hoặc tên người nói vu cáo, tung tin đồn với ngày, giờ, địa điểm... với vài người cùng nghe làm chứng, về Ban Ðại Diện Ðồng, trực tiếp mang tay đến, hay gửi theo địa chỉ bưu điện hay email; Tuỳ từng trường hợp, Ban Ðại Diện Cộng Ðồng sẽ họp với các Hội Ðoàn giải quyết, như mời họ đến bàn bạc xây dựng, khuyến cáo yêu cầu chấm dứt và cuối cùng phải đưa ra pháp luật nếu mọi biện pháp không hiệu quả. Tránh tranh cãi tay đôi, đã và đang xảy ra những hậu quả xấu, trong cộng đồng.

Trong nỗ lực tìm kiếm giải pháp để giải quyết những bất đồng, Ban Ðại Diện Cộng Ðồng kính mong tất cả Quý Vị bình tĩnh sáng suốt cùng nhau hợp tác để góp phần xây dựng sự an bình, và phát triển Cộng Ðồng Việt Nam tỵ nạn Cộng Sản, tại miền Bắc California tốt đẹp về mọi mặt. Chúng tôi xin mọi người vì danh dự cộng đồng, hãy tôn trọng nhau, để cùng nhau đóng góp cho sự tồn vong của cộng đồng, tại địa phương, cũng như cho tương lai của dân tộc, tại Việt Nam .

Trân trọng kính chào Quý Vị.

San Jose, ngày 20 tháng 5 năm 2009

TM. Ban Chấp Hành

Chủ Tịch

Nguyễn Ngọc Tiên

---

Friday, May 15, 2009

Thông Báo của Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn


Thứ Năm, ngày 14 tháng 5 năm 2009

Thông Báo của Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn

Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn
P.O. Box: 0, San Jose, CA 95151 – 0015
www.recallmadison.net

San Jose, ngày 14 tháng 5 năm 2009

Thông Báo

Kính thưa:

- Quý đồng hương tại San Jose và các vùng phụ cận
- Quý ân nhân xa gần
- Quý thương gia, nghiệp chủ
- Quý hội đoàn
- Quý cơ quan truyền thông, báo chí

Kết quả cuộc bầu cử ngày 3 tháng 3 năm 2009 đã đi ngược lại sự mong đợi của mọi người. Ủy Ban Bãi Nhiệm (UBBN) xin thay mặt cho tất cả các anh chị em và cô chú bác thiện nguyện viên có lời cáo lỗi đến quý đồng hương, đặc biệt là cư dân của khu vực 7 vì đã không hoàn thành nhiệm vụ được trao phó. Các thành viên trong UBBN đã tận hết sức mình gánh vác sứ mạng mà cộng đồng đã trao phó trong cuộc chiến không cân sức này. Chỉ vì công bằng và lẽ phải, cộng đồng tị nạn bé nhỏ của chúng ta đã phải đối đầu với cả một hội đồng thành phố đầy quyền lực và một bà nghị viên bất xứng lắm bạc, nhiều tiền.

Nhân cơ hội này, UBBN xin được chân thành tri ân quý ân nhân xa gần đã hết lòng ủng hộ tài chánh cho uỷ ban có phương tiện hoạt động trong suốt thời gian qua, quý cơ quan truyền thông, báo chí đã giúp phổ biến tin tức cùng các thông báo của UBBN đến đồng hương. UBBN cũng đặc biệt tri ân các Cô, Chú, Bác, và các Anh Chị Em trẻ đã đổ biết bao nhiêu mồ hôi và nước mắt trong hơn một năm qua đi gõ cửa từng nhà xin chữ ký và kêu gọi đi bầu cử. Sự đam mê và lòng nhiệt thành của quý vị để đòi hỏi công bằng và lẽ phải thật đáng khâm phục. Một vị giáo sư đã từng nói: cộng đồng chúng ta không lắm bạc, nhiều tiền như phe cánh Madison, nhưng chúng ta có tấm lòng và sự nhiệt tình mà không tiền bạc nào mua được.

Công việc bãi nhiệm tuy chưa thành công, nhưng qua đó đã thể hiện được sự đoàn kết và sức mạnh chưa từng thấy của cộng đồng chúng ta trong công cuộc chung này. Đây cũng là dịp giúp cộng đồng chúng ta trưởng thành hơn về mặt chính trị. Gần sáu ngàn lá phiếu bất tín nhiệm bà Madison không phải là con số nhỏ, trong đó đại đa số là của người Việt. Đây là con số mà bất cứ đối thủ nào của bà Madison cũng muốn có được. Nếu chúng ta biết quy tụ những lá phiếu này trong tương lai thì việc chọn lựa người xứng đáng hơn để đại diện cho mình là điều có thể làm được.

UBBN cũng xin được vắn tắt tường trình tổng số thu và chi của những khoản đóng góp mà quý mạnh thường quân đã ủng hộ trong suốt thời gian qua như sau:

- Tổng số thu: $216,771.11
- Tổng số chi: $208,119.23
- Số còn dư: $8,651.88

UBBN luôn luôn làm việc theo tinh thần thượng tôn luật pháp cũng như trong việc chi thu đều minh bạch rõ ràng. UBBN sẽ tổ chức một cuộc họp khoáng đại cộng đồng để trình bày chi tiết những chi, thu và giải đáp những thắc mắc của quý vị vào lúc 11:00 giờ trưa thứ Bảy ngày 16 tháng 5 năm 2009 tại Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng (địa chỉ: 2129 South 10th St., San Jose, CA 95122).

Quý vị cũng có thể vào trang web: http://www.sanjoseca.gov/clerk để xem mọi chi tiết của UBBN đã nộp cho thành phố.

Trân trọng thông báo
Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn

http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2009/20090514_04.htm

---

Thursday, May 14, 2009

Chuổi dài đấu tranh và xây dựng cộng đồng của người Việt San Jose trong hai năm qua

Chuổi dài đấu tranh và xây dựng cộng đồng của người Việt San Jose trong hai năm qua

Từ biến cố đặt tên gì, ý nghĩa của nó ra làm sao cho một khu thương mại người Việt Nam trên đường Story, với sự ra đời của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, của Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison, của Vụ kiện Brown Act rồi đến tổ chức mang tên Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali, là một chuổi dài đấu tranh nhọc nhằn và xây dựng cộng đồng của người Việt tại thành phố San Jose. Những việc làm của các tổ chức nói trên theo thời gian được tuần tự giải quyết, đã chứng minh khả năng làm việc của họ, với sự yểm trợ nồng nhiệt, tích cực của đồng hương. Kết quả của mỗi hoạt động khác nhau, nhưng đã nói lên được sự đoàn kết, sự hy sinh và sự quyết tâm của cả tập thể người Việt trong vùng đối với hiện tượng “quỷ quái” Madison Nguyễn.

Nhìn chung, dựa trên mức độ nhận thức của từng cá nhân và điều kiện sẳn có thì sự đóng góp tài chánh, công sức, thời gian, dù ít, dù nhiều của mỗi người hiểu theo giá trị đồng đều được xem như ngang nhau. Nhưng, nếu được hiểu theo giá trị thực tế của phương pháp cân, đo, đong, đếm trong toán học thì lại khác.

Hiểu theo nghĩa toán học, thì những cá nhân trong sinh hoạt cộng đồng khi nhận thức ra việc mình đã làm được trong tổ chức mình tham gia, chỉ là một hạt cát trong bãi sa mạc thì mọi người sẽ vui vẻ, bình thản đối với sự thành, bại. Vì “Thua keo này, ta bày keo khác”. Nhưng khi nghĩ rằng cần phải đong, đo, cân, đếm để tính hơn, tính thua và kể lễ công lao thì vấn đề buồn, vui trong nội bộ sẽ không tránh khỏi.

Theo sự sắp đặt của tạo hóa thì chỉ có một vũ trụ, một không gian. Trong vũ trụ này có hàng hà sa số hành tinh. Mỗi hành tinh lớn hay nhỏ, hành tinh nào cũng nằm trong một quỷ đạo của chính mình. Nhờ quy luật này sự lộn xộn không xảy ra, không làm cho các hành tinh va chạm vào nhau.

Trong đời sống xã hội, con người có thể tự coi mình là một hành tinh vì sự kỳ diệu của mỗi cá nhân mà tạo hóa đã ban cho. Nhưng, đừng bao giờ nghĩ mình là một “tiểu vũ trụ” để sắp đặt này, nọ, bắt mọi người nghe theo.

Trong sinh hoạt cộng đồng, nếu ai cũng cho rằng sự đóng góp của mình nhiều hơn, trội hơn và ý kiến phải bình đẳng tuyệt đối trong quan hệ làm việc thì không có hai chữ “hệ thống” của một tổ chức. Nói một cách khác, khi làm việc cộng đồng, nếu ai cũng chủ quan cho rằng mình là “tiểu vũ trụ”, thì trong phạm của một cơ chế nhỏ bé các “tiểu vũ trụ” đụng nhau là điều không tránh khỏi.

Với danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại lưu vong, các hoạt động của tổ chức này tự nó đã mang đặc tính tự nguyện. Những cá nhân làm việc trong các cơ chế không bị ràng buộc với bất cứ một quyền lợi nào này, là thành phần rất ít trong số trên hai triệu người Việt ở hải ngoại. Nên giá trị, ý nghĩa sự đóng góp của họ trong việc xây dựng cộng đồng, duy trì tinh thần người quốc gia chống cộng, đấu tranh để bảo vệ danh dự cộng đồng là những việc làm cao quí, thiết nghĩ khi phê phán chúng ta phải dè dặt, thận trọng.

Nếu mọi người góp công, góp của vào việc chung, ai cũng đòi hỏi những người lãnh đạo tổ chức quần chúng “ nên làm thế này, nên làm thế kia…” hay “phải như vầy mới đúng, làm như vậy là sai…” thì có lẽ cho đến ngày nay không có danh xưng Cộng Đồng Người Việt Quốc Gia Hải Ngoại, vì nó đã tan rả lâu rồi. May mà trong cộng đồng những người “xách mé này, kia” không nhiều. Vì không có một tổ chức, đoàn thể nào có khả năng làm thỏa mãn hết ý kiến của hàng trăm người, hàng ngàn người, hàng vạn người, đặc biệt đối với vấn đề nhạy cảm là sự đóng góp tài chánh của đồng bào. Trong khi những người dám đứng ra kêu gọi và chấp nhận sự yểm trợ tài chánh của đồng hương, chắc chắn tâm hồn họ đã có sẵn sự trong sáng. Nên tôi nghĩ! Chúng ta không cần phải lo!

Là một người đã tham gia sinh hoạt trong cộng đồng nhiều năm với nhiều hình thức, tôi dễ cảm thông, tôi dễ thấy được những khó khăn các tổ chức thường gặp phải.

Không ít người đã lầm lẫn không phân biệt được khi đem so sánh việc làm của một Hội Ái Hữu của tỉnh này, Hội Ái Hữu của lực lượng kia, hay của Tổ chức A, của Đảng phái B, với các hoạt động của Ban Đại Diện Cộng Đồng, hoạt động của Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ, hoạt động của Ủy Ban Bãi Nhiệm nghị viên Madison, việc đeo đuổi Vụ kiện Brown Act hay sự ra đời của Liên Đoàn Cử Tri Người Việt Bắc Cali.

Nếu mọi người nhìn thấy được sự hoạt động của các tổ chức Hội đoàn, Đảng phái chỉ là những hoạt động có tánh cách “cục bộ”, tương thân, tương trợ, so với hoạt động của Ban Đại Diện, Phong Trào Cử Tri Đòi Dân Chủ, Vụ kiện Brown Act, Recall Madison, Liên Đoàn Cử Tri Người Việt là những hoạt động rộng lớn mang tánh cách “quảng đại quần chúng” là hai hệ thống tổ chức khác nhau, thì mới nhận ra được những khó khăn trăm bề trong việc điều hành khi thiếu những phương tiện tài chánh căn bản tối thiểu. Khi nhận ra được như vậy, thì mọi người mới thấy được sự đóng góp của mình thật nhỏ nhoi so với tâm huyết, thiện chí của những người chịu đứng ra làm việc cộng đồng. Nói theo thuyết nhà Phật thì “công đức” của họ “vô lượng”.

Vì thấy và hiểu được giá trị của từng việc làm, từng sự hy sinh của những người gánh vác việc chung tôi tự nghĩ mình sẽ có lỗi với họ nếu nghi ngờ về lập trường đấu tranh và tư cách thiếu trong sạch của họ trong vấn đề chi tiêu tiền quyên góp được của đồng bào. Chẳng những vậy còn xúc phạm đến danh dự của họ, là những người tuy chúng ta không nói ra nhưng ai cũng hiểu đó là… mặt mũi của cộng đồng, là … danh dự của cộng đồng.

Tôi tin rằng đa số những người thường có mặt trong các buổi sinh hoạt cộng đồng, đóng góp tiền bạc cho sinh hoạt cộng đồng đều muốn cộng đồng chúng ta mỗi ngày mỗi lớn mạnh, vững vàng để được chính quyền địa phương và các sắc dân bạn nể trọng. Trong các buổi sinh hoạt này chắc chắn không tránh khỏi sự trà trộn của bọn Việt cộng hoạt động tình báo tại hải ngoại, của bọn Việt gian đón gió, trở cờ. Vì đó là những cơ hội để bọn chúng đi tìm hiểu việc làm của chúng ta, là cơ hội bọn chúng đi bỏ nhỏ, đi rỉ tai, để gây hoang mang trong lòng người quốc gia nhẹ dạ.

Trong phạm vi của một buổi hội họp, bàn bạc, người ta thường đưa ra những ý kiến bao hàm sự nghịch lý lẫn thuận lý. Ý kiến được đưa ra là điều kiện cần trong sinh hoạt dân chủ. Nhưng những ý kiến nghịch lý thường không được mọi người chấp nhận, vì thiếu điều kiện đủ là những chi tiết chứng minh cần thiết . Do đó, để bảo vệ những điều nghịch lý của mình người nêu ra chỉ còn cách đi bỏ nhỏ, rỉ tai người chung quanh để tìm đồng minh. Bọn tình báo Việt Cộng lợi dụng mâu thuẩn này để gây xáo trộn cộng đồng.

Hiện nay có những luồng gió độc đang thổi vào các hoạt động của cộng đồng người Việt quốc gia tại San Jose, như Ban Đại Diện Cộng Đồng VN Bắc Cali của ông Nguyễn Ngọc Tiên có làm được việc gì ích lợi cho đồng hương đâu mà cứ bầu tới, bầu lui làm chi cho mất công, tốn của; như vụ kiện Brown Act của ông Luật sư Đỗ Văn Quang Minh, Tiến sĩ Lê Hữu Phú, cô Trina Nguyễn có đi tới đâu đâu mà cứ kiện tới kiện lui để xin tiền đồng bào; như Liên Đoàn Cử Tri của Luật sư Ngô Văn Tiệp, Thomas Nguyễn, Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Bùi Sơn, Braley, Bảo Anh… vì thua me nên gỡ bài cào để moi tiền thêm của đồng bào nhẹ dạ, vân vân và vân vân. Những kẻ đang phù mỏ dùng ống đu đủ để thổi những luồn gió độc vào cộng đồng người Việt quốc gia là ai, chắc mọi người đã nhìn thấy. Bên cạnh đó còn có luận điệu ru ngủ “thôi thì dĩ hòa vi quí, cũng là người Việt với nhau cả mà…”. Nhưng tôi tin rằng chúng ta không thể “dĩ hòa vi quí” với một người đại diện đã khinh miệt cả người già lẫn người trẻ, và vì quyền lợi cá nhân bỏ mặc nguyện vọng chính đáng của cử tri mình.

Để chấm dứt câu chuyện, tôi xin kể lại một, hai giai thoại giữa Khổng Tử và Lão Tử trong bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên để những người Việt quốc gia chân chính cùng chiến tuyến, đang đấu tranh cho lẽ phải, cho danh dự cộng đồng cùng nhau suy ngẫm:

“Không Tử khi qua Chu, đến gặp Lão Tử để hỏi về Lễ, Lão Tử trả lời: “Những người ông nói đó, thịt xương đều đã nát cả rồi, chỉ còn lại lời nói của họ thôi. Vả lại người quân tử gặp thời thì ngồi xe ngựa, không gặp thời thì đội nón lá mà đi chân không. Tôi nghe nói người đi buôn thì hay dấu kỹ vật quí, coi bề ngoài như không thấy gì; người quân tử đức cao thì dung mạo bề ngoài như ngu độn. Ông nên bỏ cái khí kiêu căng, cái lòng đa dục, cái vẻ hăm hở cùng cái chí quá hăng của ông đi, những cái đó không có ích gì cho ông đâu. Tôi chỉ khuyên ông có vậy thôi.”

Khổng Tử về, gặp các môn sinh nói: “Loài chim ta biết nó bay được; loài cá ta biết nó lội được; loài thú, ta biết nó chạy được. Chạy thì ta dùng lưới để bẩy. Lội thì ta dùng câu để bắt. Bay thì ta dùng tên để bắn. Đến loài rồng cỡi gió mây mà lên trời thì ta không sao biết được.Hôm nay ta gặp ông Lão Tử, ông là con rồng chăng?”.

Cũng trong Bộ Sử Ký của Tư Mã Thiên chép lại lời Lão Tử khuyên tánh ngạo mạn của Khổng Tử như sau: “Tôi nghe nói người giàu sang tiển nhau bằng tiền bạc, người nhân hậu tiển nhau bằng lời nói. Tôi không phải là người giàu sang, mạn phép tự coi là người nhân mà tiển ông bằng câu này: Kẻ thông minh và sâu sắc thì khó sống vì ham phê bình người; kẻ giỏi biện luận, biết nhiều thì nguy tới thân vì hay nêu cái xấu của người. Kẻ làm con và kẻ làm tôi đều không có gì để giữ mình cả.” (Trong Lão Tử, Đạo Đức Kinh của tác giả Nguyễn Hiến Lê).

Đặng thiên Sơn
14 tháng 5/ 2009

---

Thursday, April 30, 2009

DTS: Phải có ánh sáng người ta mới thấy được sự thật trong bóng đêm

Phải có ánh sáng người ta mới thấy được sự thật trong bóng đêm

* Đặng thiên Sơn

“Đạo luật Brown Act (California Government Code sections 54950-54963) ngăn cấm những cuộc vận động thảo luận kín để được sự đồng thuận đa số trong một cơ chế công cộng, hay bàn cải về bất cứ vấn đề gì thuộc quyền quyết định của cơ chế đó. Mục tiêu đạo luật Brown Act của văn phòng Bộ trưởng Tư pháp tiểu bang là “để tạo sự dễ dàng” cho công chúng tham gia trong các quyết định của chính quyền địa phương và ngăn chặn bớt sự lạm dụng dân chủ để ban hành những luật lệ mờ ám do cơ chế đó đưa ra…” .

Vào tối ngày 20/11/07, HĐTP San Jose đã biểu quyết với số phiếu 8/3, để bác bỏ tên “Little Sàigòn” đứng hạng nhứt trong bản thăm dò, để chọn tên “Sàigòn Business District” đứng hạng bét đặt tên cho khu thương mại VN trên đường Story. Nhưng vào lúc 3:00 chiều ngày 11/2/08, thị trưởng Chuck Reed và bà nghị Madison đã vội vả mở cuộc họp báo để tuyên bố hủy bỏ quyết định nói trên.

Theo dõi nội vụ, không ai ngạc nhiên trước sự thay đổi quyết định của cặp bài trùng Chuck Reed và Madison Nguyễn. Mọi người hiểu họ làm như vậy vì việc “đi đêm” của bà Madison trong việc đặt tên khu thương mại đã bị đổ bể. HĐTP đã bị Ban Đại Diện Cộng Đồng, PTCTSJ/ ĐDC phát giác có triệu chứng vi phạm luật Brown Act khi bà Madison đã lét lút vận động trước với tỷ lệ quá bán 6/11 trong HĐTP để chiến thắng trong việc đặt tên cho khu thương mại. Tuy nhiên, có thể nói ảnh hưởng lớn trong sự thay đổi quyết định của HĐTP là vì những bài viết của ký giả Joshua Molina, báo San Jose Mercury News đã đặt vấn đề “ Saigon ” vote in question. COUNCILMAN'S ADMISSION THAT NGUYEN LINED UP HIS VOTE TRIGGERS LEGAL PROBE. Và tiếp sau đó với bài “SAN JOSE COUNCIL MEMBER MAY HAVE BROKEN LAW WITH “LITTLE SAIGON” VOTE (SJMN, Feb. 12, 2008) đã trở thành công khai khi HĐTP không còn dấu nhẹm được nữa với những tiết lộ của nghị viên William Forrest trên báo chí và truyền hình.

Cũng nên biết trước đó vào ngày 29-1-2008, luật sư của Phong Trào Cử Tri SJ Đòi Dân Chủ đã gửi một “Demand Letter” cho thị trưởng Chuck Reed yêu cầu hủy bỏ quyết định nghịch lý số 74127 của 20-11-2007, nhưng cho tới ngày 6-2-2008, thị trưởng Chuck Reed vẫn cương quyết không thay đổi.

Trước thái độ coi thường luật pháp của tập đoàn HĐTP, Chủ tịch BĐD Cộng Đồng VN/BCL đã thẳn thừng cho biết: "Đạo luật Brown Act của Tiểu bang California không cho phép đa số thành viên trong HĐTP bàn tán hoặc đồng ý về một vấn đề chưa được quyết định trước công chúng (6 thành viên trong tổng số 11 thành viên là đa số). Hành động này của HĐTP bất chấp pháp luật và nhất là khinh miệt, lừa đảo hàng ngàn đồng hương đã đến tham dự buổi điều trần tại tòa thị chính trong một đêm giá lạnh của những ngày đầu Đông. Đây là một sự lường gạt, lừa đảo mà cư dân người Việt không thể chấp nhận được trong thể chế dân chủ pháp trị của đất nước Hoa Kỳ, và cũng là quê hương thứ hai của cộng đồng người Mỹ gốc Việt…" Sau lời tuyên bố của ông Nguyễn ngọc Tiên, cuộc tranh chấp giữa hai bên tại tòa án bắt đầu.

Vào lúc 9 giờ sáng ngày 24-7-08, tại tòa án quận hạt Santa Clara , số 192 N.1st. ST. , phòng số 9 đã diễn ra phiên xử đầu tiên CĐVN/BCL kiện HĐTP. Trong phiên tòa này luật sư thành phố Richard Doyle nói rằng, ông ta không thấy có dấu hiệu HĐTP cũng như bà Madison vi phạm luật Brown Act. Mặc dù vậy, ông ta còn nói thêm là sau đó thị trưởng Chuck Reed và Hội Đồng Thành Phố đã hủy bỏ quyết định số 74127 đặt tên khu thương mại là “Sàigòn Business District” và đã dàn xếp xong khi chấp thuận cho CĐVN được phép bỏ “tiền túi” làm những banner và cổng chào tạm thời trong 3 năm. Để kết luận, ông luật sư này xin tòa hủy bỏ vụ kiện Brown Act của Cộng Đồng Việt Nam . Nhưng tiếc thay, ông chánh án đã bác bỏ (overrule) lời đề nghị và những lập luận của luật sư Richard Doyle đưa ra và cho phép luật sư của Cộng Đồng là ông James Chadwik bổ túc các các bằng chứng để tiếp tục vụ kiện.

Nếu vấn đề Brown Act không phải là một vấn đề quan trọng ảnh hưởng đến danh dự của từng nghị viên nói riêng và cả HĐTP San Jose nói chúng, thì luật sư thành phố đã không phải làm cái công việc 5 lần, 7 lượt tìm cách ngăn trở để nội vụ đừng phơi bày trước ánh sáng công lý. Do đó, nếu chúng ta cho rằng cộng đồng theo đuổi một vụ kiện không cần thiết, phí công, tốn của thì quả là một suy nghĩ lầm lẫn. Mà câu hỏi nên đặt ra ở đây, là theo đuổi vụ kiện chúng ta được gì, mất gì? Câu trả lời rất đơn giản.

Nếu cộng đồng thua kiện thì chúng ta mất tiền, nhưng chúng ta đã can đảm bày tỏ hành động cương quyết đòi hỏi tòa án làm sáng tỏ mọi nghi ngờ, thắc mắc của chúng ta. Hơn nữa, tiền ai cũng có thể kiếm ra được. Còn như chúng ta thắng kiện, thì chúng ta được tất cả. Được tất cả ở đây không có nghĩa là bà Madison phải mất chức hay chịu một biện pháp chế tài hình sự nào đó. Nhưng, hãy thử nghĩ một cộng đồng sanh sau, đẻ muộn, đã thắng một thế lực mạnh nhứt thành phố trong tinh thần nhân bản, thượng tôn luật pháp thì cộng đồng đó phải là một tập thể có một sức phấn đấu, đoàn kết, kiên trì như thế nào. Ngoài sự lấy lại danh dự cộng đồng, thành phố sẽ phải bồi thường tất cả án phi và lệ phí luật sư cho cộng đồng. Số tiền này có thể chúng ta sẽ dùng để dựng cổng “Little Saigon” trong tương lai khi vấn đề đặt tên được cứu xét lại và những công tác đấu tranh quan trọng khác.

Xem ra như vậy, chiến thắng được vụ kiện Brown Act là một phần thưởng vô giá, là một bằng chứng hùng hồn cho các cộng đồng bạn thấy rằng chúng ta đòi hỏi bãi nhiệm bà Madison vì bà này không xứng đáng làm nghị viên bởi những hành động lươn lẹo, phản bội cử tri chớ không phải “trả thù” vì cái tên “Little Sàigòn”. Sự thắng kiện Brown Act của CĐVN chắc chắn sẽ ảnh hưởng mạnh mẻ vào việc tranh cử của bà Madison và ông Chuck Reed vào năm 2010, vì không ai tin tưởng những người đại diện chà đạp luật pháp để thủ lợi.

Buổi tiệc gây quỹ Brown Act tại nhà hàng Grand Fortune nằm trên đường Monterey vào lúc 11 giờ sáng ngày Chủ Nhật 3/5/09, dư âm rồi sẽ qua đi, nhưng con đường dẫn đến kết thúc vụ kiện còn dài, còn nhiều nhiêu khê, còn cần nhiều bằng chứng cụ thể, còn gặp nhiều sự cản trở bằng mọi cách của HĐTP với thế lực tiền tài trong tay, nên BĐD cộng đồng còn cần sự hổ trợ dài hạn của quí đồng hương.

Có thể có rất ít người như bà Madison coi nhẹ liêm sĩ và danh dự con người. Nhưng tôi tin rằng đa số trong chúng ta, ai cũng thấy trong đời sống ngoài tiền tài, vật chất, chúng ta còn có giá trị danh dự của cá nhân, của cộng đồng. Một thứ đạo đức CĐ cần phải được chúng ta cùng nhau bảo vệ.

Tôi nhớ đến lời TS. Lê hữu Phú, Thủ Quỷ PTCTSJ/ ĐDC nói ngày nào: “Nếu lý luận rằng tiếp tục kiện thành phố sẽ làm cho các cộng đồng nhìn cộng đồng người Việt là một "bọn qúa khích hung hăng" như vị nào đó đã quá lời miệt thị cộng đồng. Cộng đồng chúng ta nhờ đến pháp luật là cộng đồng chúng ta biết tôn trọng pháp luật làm sao bảo cộng đồng chúng ta hung hăng? Nếu qúi vị chấp thuận lý lẽ trên đây thì ý kiến của vị nào đò bảo rằng tiếp tục vụ kiện là chia rẽ cộng đồng, hao tốn tiền bạc của cộng đồng lại càng vô lý hơn”.

Trong buổi phát thanh ngày 23/4/09, trên đài VNAM 1430 của ông Huỳnh Hớn liên quan đến vấn đề Brwon Act, tôi rất đồng ý với sự trả lời của LS. Đỗ Văn Quang Minh khi có những ý kiến đóng góp của đồng hương. Chính vì vậy, chúng ta thử đặt vấn đề muốn làm cho cuộc sống tươi đẹp hơn, thành phố sạch sẽ hơn, con người cảm thấy thoải mái hơn, lúc đi trên đường nếu “chúng ta gặp một người đứng đái bậy, ỉ…a bậy, xả rác bậy vân vân và vân vân”. Thái độ của chúng ta là can đảm đến gần người ấy đề nghị họ đừng làm như vậy nữa hay chúng ta chỉ thở dài rồi bỏ đi? Câu trả lời sẽ biểu lộ cách sống, sự suy nghĩ của con người để thấy rằng có những điều “cần phải có ánh sáng người ta mới thấy được sự thật trong bóng đêm”.

Đặng thiên Sơn
30/4/09

---

Wednesday, April 22, 2009

Brown Act: “Cuộc đấu tranh đòi thực thi dân chủ của Cộng Đồng VN San Jose vẫn chưa kết thúc”

Brown Act: “Cuộc đấu tranh đòi thực thi dân chủ của Cộng Đồng VN San Jose vẫn chưa kết thúc”

Thời gian cộng đồng người Việt tại San Jose thực hiện việc bãi nhiệm bà Madison Nguyễn, một người đại diện bất xứng, có thể dưới mắt các cộng đồng bạn, đặc biệt là Mỹ và Mễ, họ cho là chuyện nội bộ của người Việt Nam. Người Mỹ, người Mễ nghĩ như vậy vì sự đầu độc của đài phát thanh KLIV và tờ báo thân chính quyền San Jose Mercury News. Hai cơ quan truyền thông ngoại ngữ này, đã rêu rao bãi nhiệm là sự “trả thù” cho việc đặt tên khu thương mại, nếu ủng hộ sẽ làm tốn hao ngân quỹ thành phố vốn đã bị thâm thủng.

Với những bài bình luận trên đài phát thanh KLIV, những bài báo một chiều của San Jose Mercury News bằng luận điệu khai thác nội vụ một cách xảo trá không đúng sự thật. Hai công cụ tuyên truyền của Chuck Reed và Madison, là nguyên nhân dẫn đến sự thất bại trong việc bãi nhiệm bà Madison của cộng đồng VN vì những lá phiếu của người Mỹ và Mễ. Từ sự kiện này, mọi người cần nhìn thấy: Thứ nhứt, Ban Đại Diện Cộng Đồng là một tổ chức bất vụ lợi không có sự tài trợ nào từ phía ngoài, nên hoạt động hữu hiệu hay không đều tùy thuộc vào sự yểm trợ của đồng hương. Thứ hai, trong việc bãi nhiệm bà Madison còn có không ít người thờ ơ. Sự thờ ơ, lãnh đạm giống y như trước năm 1975, nhiều người cho rằng việc bảo vệ miền Nam tự do trước sự xâm lăng của CSBV là nhiệm vụ của quân đội. Hôm nay cũng vậy, họ cho rằng việc bãi nhiệm bà Madison là việc của UBBN nên dễ tin vào sự rỉ tai, gây chia rẽ của nhóm chống bãi nhiệm.

Nói chung, cộng đồng chúng ta không có phương tiện cần thiết là… TIỀN, để giải quyết những vấn đề cần giải quyết. Trong khi ấy đối với những cơ quan truyền thông Mỹ hay Mễ thì cái gì cũng tiền…là tiền… và “tiền đi trước mực thước theo sau” hơn là sự trung thực. Rốt cuộc trong cuộc chiến bãi nhiệm vừa qua trên phương diện tuyên truyền, những người hăng hái trong sinh hoạt đấu tranh chung của cộng đồng chỉ là những con kiến tha những hạt cơm rơi bò lẩn quẩn trên miệng chén của người tỵ nạn chân chính.

Nhưng bây giờ, chuyện một nghị viên vi phạm luật Brown Act vì phục vụ cho tư lợi, nếu được xác nhận với bản cáo trạng và bằng chứng rõ ràng thì đối với người Mỹ, người Mễ không thể coi là chuyện “trả thù” cho việc đặt một cái tên cho khu thương mại. Người Mỹ có thói quen vì tiền, nhưng họ cũng có ưu điểm của thói quen là không chấp nhận những điều lừa đảo, gian dối. Cho nên, khi việc bà Madison phạm luật Brown Act được phanh phui đúng mức, chắc chắc nó không còn trong phạm vi cộng đồng Việt Nam tại địa phương mà trở thành câu chuyện lớn được loan truyền khắp cả nước.

Có nhiều người không hiểu đã nói rằng, bãi nhiệm bà Madison thất bại rồi, vậy thì còn theo đuổi vụ kiện Brown Act làm chi cho tốn tiền(?) Nghĩ như vậy thật không đúng, chưa chính xác và nhận thức vấn đề chưa đúng mức.

Nhìn vào ai cũng thấy việc thực hiện bãi nhiệm và việc bà Madison phạm luật Brown Act là hai sự kiện khác nhau. Nhưng rõ ràng trong tiến trình của biến cố Cử Tri San Jose Đấu Tranh Đòi Dân Chủ do Tiến sĩ Đỗ Hùng lãnh đạo, theo sau là Ban Đại Diện Cộng đồng của ông Nguyễn Ngọc Tiên và sự thành hình Ủy Ban Bãi Nhiệm với các thành viên như Lê Lộc, Hồ Vũ, Lưu Phương, Mỹ Phương và Thomas Nguyễn là “chuỗi mắt xích đấu tranh đòi danh dự cộng đồng và thực thi dân chủ” tại thành phố của CĐVN.

Để sẵn sàng dấn thân, sẵn sàng yểm trợ những việc làm chính đáng của BĐD cộng đồng. Mọi người trong chúng ta, một lần nữa cần phải hiểu rõ vấn đề - như là một bài học nằm lòng không thể phủ nhận từ bây giờ cho đến ngày bầu cử năm 2010.

Tôi xin tóm lược câu chuyện bắt đầu từ năm 2007, khi ông Tăng Lập Thành, chủ khu thương xá Grand Century, người ủng hộ bà Madison Nguyễn trong cuộc bầu cử nghị viên vào năm 2005. Khi đang xây cất khu “shopping” với tên Vietnam Town, ông Tăng Lập Thành đã nhờ bà Madison vận với Hội Ðồng Thành Phố về việc đặt tên cho khu thương mại dài 1 dậm trên đường Story. Đây không phải là điều mới mẻ, vì sự chạy chọt của ông Tăng Lập Thành rất phù hợp với ý định vinh danh cộng đồng VN vào thời cựu nghị viên khu vực 7 là ông Terry Gregory và cựu thị trưởng Ron Gonzales.

Diễn biến việc làm của bà Madison đưa đến “Recall” và vụ kiện “Brown Act” tuần tự như sau:

1- Ngày 5-6-2007, Hội Ðồng Thành Phố họp với hai nhân vật không phải là đại diện cộng đồng.


Vào ngày 5-6-2007, trong phiên họp của Hội Ðồng Thành Phố, bà Madison mời hai người trong cộng đồng VN, nhưng không bao giờ sinh hoạt cộng đồng là ông Vũ văn Lộc và ông Phạm Phú Nam thuộc hội quán IRCC lên phát biểu để ca ngợi và chấp thuận dự án đặt tên “Việtnam Town” cho khu thương mại trên đường Story.

Điều đặc biệt mà người Việt quốc gia tỵ nạn cộng sản chân chính trong cộng đồng phải cần biết là quyết định trên của HĐTP, chúng ta chỉ hay sau khi các Website truyền thông của CSVN loan tải vào ngày 7-6-2007 với lời chúc mừng về sự đặt tên này.

2- Ngày 15-8-2007, bà Madison hỏi ý kiến cử tri tại Thư Viện Tully sau khi đã đặt tên xong.

Ngay sau khi biết được việc đặt trên, Ban Ðại Diện Cộng Đồng đã cùng với đại diện nhiều đoàn thể đến gặp Thị trưởng Chuck Reed yêu cầu đặt tên “Little Sàigòn” thay vì là “Vietnam Town”. Tuy nhiên, Chuck Reed đã nói với phái đoàn nên phát biểu ý kiến của mình trong phiên họp vào ngày 15-8-2007, tại Thư Viện Tully do bà Madison và Cơ Quan Phát triển Thành Phố San Jose tổ chức.

Sau đó, trong phiên họp này, dù với hơn 90 % trong số gần 2 trăm người hiện diện yêu cầu đặt tên “Little Sàigòn”, bà Madison Nguyễn vẫn bác bỏ. Bà ta cho biết chỉ có những người làm thương mãi trên đường Story Road, những kẻ buôn bán và những cư dân sống trong 1,000 feet (300 mét) của vùng này mới có quyền quyết định đặt tên.

3- Ngày 23-9-2007, đồng hương họp khẩn cấp tại trường trung học Yerba Buena.

Trước hàng động “áp đặt” của bà Madison, Ủy Ban Vận Ðộng chọn tên Little Sàigòn và nhiều đoàn thể quốc gia đã họp với trên 300 đồng hương tại trường Yerba Buena ngày 23-9-2007, để tìm giải pháp dung hòa giữa hai bên, nhưng bà Madison không đến tham dự và tiếp xúc với các đoàn thể.

4- Ngày 10-10-2007, Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố thông báo kết quả cuộc thăm dò.

Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố do đề nghị của bà Madison đã tổ chức cuộc thăm dò. Trước sự hiện diện của trên 200 đồng hương VN tại công viên trên đường Senter Road, thường được gọi là “Vườn Nhật”, Cơ Quan Tái Phát Triển Thành Phố đã công bố kết quả cuộc thăm dò ý kiến như sau:

44/117 = 37.6 % muốn Little Sàigòn; 16/177 = 13.7 % muốn Vietnamese American Business District; 16/117 = 13.7 % không tên; 15/117 = 12.8 % muốn Sàigòn Town; 12/117 = 10.3 % muốn Vietnamese Business District; 8/117 = 6.8% muốn New Saigòn Business District; 6/117 = 5.1% muốn Sàigòn Business District.

5 - Ngày 15-11-2007, Hội Ðồng Thành Phố họp báo trước City Hall.

Thế nhưng, vào lúc 9 giờ 30 sáng thứ năm 15-11-2007, tại tiền đình City Hall thị trưởng Chuck Reed nghị viên Madison Nguyễn, Dave Cortese, Sam Liccardo và Judy Chirco thông báo rằng tên “Sàigòn Business District” là một tên thích hợp nên 5 người này đã đề nghị HĐTP chọn tên này. Khi trả lời báo chí Mỹ, Chuck Reed đã phát biểu: “Những người đòi tên Little Sàigòn cho khu thương mại chỉ là một thiểu số to mồm”.

6- Ngày 20-11-2007, đêm dài nhứt với biểu quyết nghịch lý của Hội Ðồng Thành Phố.

Trước sự phản đối của CĐVN, với trò dân chủ trá hình Chuck Reed và Madison mở một phiên họp khoáng đại mời CĐVN đến tham dự. Trong phiên họp này có trên 1,000 đồng hương đến tham dự đứng dưới sân cờ và trong phòng họp 300 người. Trong phòng họp hơn 200 người được mời lên phát biểu. Hầu hết ý kiến phát biểu đều đề nghị HĐTP đặt tên “Little sàigòn” cho khu thương mại đã chiếm tỷ lệ trên 90% người hiện diện. Nhưng kết quả của phiên họp kéo dài trên 6 tiếng đồng hồ, Hội Ðồng Thành Phố đã biểu quyết với tỷ lệ 8/3 để bác bỏ ý kiến đề nghị tên “Little Sàigòn” và chọn tên “Sàigòn Business District”. Cái tên đứng hạng chót trong bản thăm dò của thành phố.

7- Ngày 9-12-2007, phiên họp khoáng đại cộng đồng.

Trước quyết định nghịch lý của HĐTP hơn 2,000 đồng hương đã tham dự phiên họp khoáng đại cộng đồng do Ban Ðại Diện CÐVN/BC tổ chức tại Unified Event Center vào 2 giờ trưa ngày 9-12-2007. Phiên họp đã đưa ra những quyết định sau đây:

a- Ðặt tên ngày biểu tình mỗi tuần vào ngày thứ ba trước tòa Thị Chánh San Jose là ngày “Thứ Ba Đen”.

b- Ðòi hỏi thị trưởng và các nghị viên phải xin lỗi cộng đồng qua những lời tuyên bố khinh miệt cộng đồng VN.

c- Yêu cầu nghị viên Madison Nguyễn từ chức.

d- Nếu nghị viên Madison Nguyễn không từ chức, cộng đồng sẽ tiến hành thủ tục recall.

8- Ngày 4-12-2008 bắt đầu biểu tình thứ Ba Đen trước tòa Thị Chánh San Jose.

Ngày thứ ba 4-12-2008, cuộc biểu tình tự phát thứ Ba đen đầu tiên sau quyết định phản dân chủ của Hội Ðồng Thành Phố. Và sau đó là những ngày biểu tình thứ Ba liên tục bất kể thời tiết nắng ấm, mưa to hay lạnh giá. Trước sự việc này, bà Madison trả lời phỏng vấn trên đài truyền hình VN của ông Nguyễn Mạnh rằng những người biểu tình là những kẻ rảnh rỗi, ăn ở không đi hạch sách bà ta. Và sau đó, bà đã nói với các sinh viên đại học UC David những người biểu tình là gánh xiệc.

9- Ngày 15-2-2008, chiến sĩ Lý Tống tuyệt thực.

Ðể hổ trợ cho cuộc tranh đấu tranh đòi dân chủ, lấy lại danh dự cộng đồng người hùng Lý Tống đã tuyệt thực trước Tòa Thị Chánh San Jose bắt đầu từ ngày 15-2-2008. Chiến sĩ Lý Tống đã trải qua 24 ngày tuyệt thực và những ngày sau đó đã quyết định tuyệt ẩm.

10- Ngày 2-3-2008, biểu dương khí thế cộng đồng VN.

Để hổ trợ cho cuộc đấu tranh đầy chính nghĩa của CĐVN tại San Jose, trên 10 ngàn đồng hương tại quận hạt Santa Clara và những vùng lân cận như Oakland, San Francisco, Sacramento, Livermore, Modesto… và Nam Cali đã tham dự cuộc biểu tình trước tiền đình tòa Thị Chánh San Jose vào 12 giờ trưa ngày 2-3-2008.

Trong buổi biểu tình, ông Ðỗ Hùng, Phát Ngôn Viên PTCTSJĐDC cho biết bà Madison Nguyễn đã vi phạm luật Brown Act của tiểu bang để bác bỏ tên “Little Sàigòn” chọn tên “Saigon Business District”.

11- Ngày 4-3-2008, HĐTP dựa vào danh sách 92 chữ ký “ma” của Lê Văn Hướng để bác bỏ tên “Little Sàigòn”.

Trong phiên họp ngày 4-3-08 của HĐP, vào những phút cuối nghị viên Sam Licarrdo đã đưa ra danh sách 92 chữ ký do ông Lê Văn Hướng đệ trình để yêu cầu bác bỏ tên “Little Sàigòn” trong khi nghị viên Kansen Chu đề nghị dành thời gian cứu xét lại việc đặt tên.

12- Ngày 25-3-08, vì vi phạm Brown Act HĐTP hủy bỏ quyết định chọn tên “Saigon Business District”

Do sự tiết lộ của nghị viên Forrest William trên truyền hình VietTVonline và với danh sách 92 chữ ký “ma” của ông Lê Văn Hướng, Hội Ðồng Thành Phố lo ngại những hậu quả việc vi phạm luật Brown Act, đã biểu quyết hủy bỏ những quyết định của phiên họp 20-11-2007. Cũng để xoa dịu phản ứng từ phía CĐVN, ngày 13-3-2008, HĐTP đã ký một bản thỏa thuận và ngày 25-3-08, đã đưa ra quyết định chấp nhận cho cộng đồng Việt Nam được làm các banner và một cổng chào mang hàng chữ ‘Welcome to Little Sàigòn” trên đường Story tạm thời trong 3 năm, mọi chi phí cộng đồng gánh chịu. Chiến sĩ Lý Tống ngưng tuyệt thực vào nằm bịnh viện.

13- Ngày 18-5-08 Ủy Ban Bãi Nhiệm bà nghị viên Madison ra mắt đồng hương.

Theo quyết định của đại hội cộng đồng ngày 22-4-2008, UBBN đã nộp một “Notice of Intention Recall” lên thư ký thành phố kèm với danh sách 104 chữ ký tiên khởi của cử tri khu vực 7 để xin tiến hành thủ tục bãi nhiệm bà Madison. Sau đó ngày 18-5-08, UBBN đã chính thức ra mắt đồng hương nhân ngày PTCTSJ/ ĐDC tổ chức trước tiền đình City Hall “Ngày Chào Mừng Little Sài Gòn”..

14- Ngày 29/8/08, UBBN nộp đủ chữ ký bãi nhiệm theo luật định.

Sau gần 3 tháng vận động xin chữ ký, vào lúc 2 giờ chiều ngày 29/8/08, Ủy Ban Bãi Nhiệm đã đệ nạp 5.181 chữ ký của cử tri khu vực 7 lên văn phòng Thơ Ký thành phố. Đến 10 giờ 30 sáng ngày 14/10/08, Thư Ký thành phố mời Ủy Ban Bãi Nhiệm đến để trao văn thư xác nhận có 4,775 chữ ký hợp lệ. Con số này đã vượt trội gần 150% con số đòi hỏi theo luật là 3,162 chữ ký.

15- Ngày 21-10-2008, HĐTP công bố ngày bầu cử đặc biệt trong tiến trình “recall”

Trong phiên họp ngày 21-10-2008, Hội Ðồng Thành Phố San Jose đã long trọng công bố ngày tổ chức bầu cử bãi nhiệm nghị viên Madison Nguyễn. Ngày bầu cử là ngày thứ Ba 3-3-2009.

16- Ngày 3/3/2009, bầu cử bãi nhiệm bà Madison và kết quả bãi nhiệm

Kết quả cuộc bầu cử bãi nhiệm bà nghị viên Madison ngày 3/3/09 như sau:

YES recall: chiếm tỷ lệ 44.61%

NO recall: chiếm tỷ lệ 55.39%

Với những tỷ lệ trên bà Madison thoát khỏi bãi nhiệm, được tại chức đến năm 2010 và đang ráo riết giở thủ đoạn để chuẩn bị tranh cử cho nhiệm kỳ thứ 2.

Trong bài viết với tựa đề “Bãi Nhiệm Là Thực Thi Quyền Dân Chủ”, Luật sư Đỗ Văn Quang Minh đã nói: “Trong suốt thời gian thọ chức đầy gay go, Madison Nguyễn đã thường nhúng tay vào những việc phi pháp, lừa đảo, và gian dối mang lại cho Thành Phố và khối cử tri của cô thiệt hại và cái giá phải trả. Cô đã luôn có hành động bênh vực cho nhóm mua lợi…Madison Nguyễn đã vậy còn tấn tới đến nước vi phạm Đạo Luật Brown Act để đạt được mục đích riêng của mình. Sự vi phạm đó đã bị Nghị Viên Forrest Williams tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn trên truyền hình với người viết này. Ngay cả ông phó thị trưởng David Cortese và nghị viên Pete Constant khi được tờ báo San Jose Mercury News phỏng vấn cũng xác nhận là có sự phạm pháp đạo luật Brown Act (Đạo Luật của Chánh Phủ Tiểu Bang California Government Code §54950).

Một khi thông tin tổn hại đó (Madison phạm pháp đạo luật Brown Act) được tung ra công chúng, Madison Nguyễn và Thị Trưởng Reed đã trả đũa bằng cách vội vàng kêu họp báo và tuyên bố đề nghị của họ là đưa sự việc chọn tên ra để toàn dân thành phố bầu (San Jose có 1 triệu dân). Kế hoạch đó bị quật ngược khi Chánh Sự Thành Phố cho biết sẽ phải tốn $2.68 triệu (hơn năm lần chi phí tổ chức bầu cử bãi nhiệm). Họ Nguyễn và Reed, bị bắt quả tang, đã liền phải dẹp đề nghị đen tối của họ. Hiện giờ thành phố San Jose đang bị kiện bởi Cộng Đồng Việt Nam Bắc California tại Tòa Thượng Thẩm California Quận Hạt Santa Clara về vụ vi phạm đạo luật Brown Act này (Hồ Sơ Tòa Án Số #108CV107082)”.

Một khi nhân phẩm của bà Madison được tòa án thừa nhận tốt hay xấu, thì chắc chắn nhân phẩm này sẽ ảnh hưởng đến suy nghĩ cũa người Mỹ, người Mễ đã bỏ phiếu cho bà ngày 3/3/09 và những người người khác vì nó không nằm trong việc “trả thù” mà nói lên tư cách của người đại diện dân.

Trong ngày “Hội Ngộ Đoàn Kết” 13/3/09, được Ban Đại Diện Cộng Đồng tổ chức với hơn 2,000 người tham dự. Luật sư Đỗ văn Quang Minh cho biết bà Madison đã phải đến gặp luật sư đại diện cho Cộng đồng để trả lời những câu hỏi liên quan đến Brown Act. Những lời khai hữu thệ của bà Madison thuận lợi cho việc đeo đuổi vụ kiện. Từ đó chúng ta có thể tiên đoán triển vọng phần thắng nghiêng về phía nào.

Câu chuyện cầu thủ O.J Shampson giết người bằng chứng rõ ràng, nhờ có tiền nên trắng án. Chuyện này, tôi nhắc lại ở đây không có nghĩa là “có tiền mua tiên cũng được” khi sự vi phạm Brown Act của bà Madison đã quá rõ ràng, nhưng vì “ không tiền” để trả chi phí luật sư mà chúng ta buông xuôi thì thật là một điều đáng tiếc lẫn đáng buồn. Do đó, mỗi cá nhân nếu phải bỏ ra 100 đồng, 1,000 đồng có thể khó khăn, nhưng mỗi người một tháng nhịn một tô phở 5, 7 đồng chắc là điều không khó. Bài học về “tiền” trong việc bãi nhiệm bà Madison chúng ta đã thấy. Cho nên “một cây làm chẳng nên non. Ba cây chụm lại nên hòn núi cao”.

Xin đồng bào, quí đồng hương hãy tích cực yễm trợ Quỹ Pháp Pháp Lý vụ kiện bà Madison vi phạm đạo luật Brown Act. Hãy đến tham dự buổi tiệc gây quỹ được Ban Đại Diện Cộng đồng tổ chức để nghe tường trình phần nào diễn biến vụ kiện. Hay cũng có thể gởi chi phiếu yểm trợ đề: VAC-NORCAL-LITTLESAIGON, Memo Quỹ Pháp Lý và gởi về địa chỉ: Ban Đại Diện Cộng Đồng VN/BCL, 2129 S. 10th. St., San Jose, CA 95112.

Cuối cùng, tôi tin tưởng ai cũng hiểu dù sống tha hương, nhưng có những điều chúng ta phải làm, nên làm, cần làm và quyết tâm làm mà không tránh né để bảo vệ danh dự cộng đồng - Một cộng đồng đã đóng góp nhiều công sức vào sự phồn vinh của thành phố, nên không thể chấp nhận bị chính quyền ngược đãi, hà hiếp.

* Đặng thiên Sơn
22/4/2009

---