Thursday, September 11, 2008

Nghị viên Madison đang cố lội ngược giòng vào giờ phút chót


Thứ Năm, ngày 11 tháng 9 năm 2008
Nghị viên Madison đang cố lội ngược giòng vào giờ phút chót
--------------------------------------------------------------------------------
• Đặng thiên Sơn

Nghị viên Madison đang cố lội ngược giòng vào giờ phút chót

• Đặng thiên Sơn

Khi những dòng chữ này được viết xuống, thì đã bước sang tuần lễ thứ hai của thời hạn 30 ngày 5.181 chữ ký trong thỉnh nguyện thư của Ủy Ban Bãi Nhiệm từ văn phòng thư ký thành phố San Jose được chuyển qua văn phòng Hội Đồng Bầu Cử quận hạt Santa Clara.

Theo luật định, thì Hội Đồng Bầu Cử quận Santa Clara có tối đa 30 ngày để kiểm nhận sự xác thực của chữ ký. Do đó 10 ngày, 15 ngày hay 20 ngày cũng có thể là những ngày kiểm nhận được hoàn tất với kết quả của nó. Nếu việc kiểm nhận “công bằng và đứng đắn” như mong đợi của Ủy Ban Bãi Nhiệm, của cử tri khu vực 7 và của cộng đồng Việt Nam, thì đây là thắng lợi quan trọng khó khăn nhứt trong tiến trình bãi nhiệm bà Madison. Còn như ngược lại, thì cuộc vận động bãi nhiệm bà Madison chắc chắn sẽ không ngừng tại đó với nhiều nghi vấn, tranh cãi.

Người ta còn nhớ, trong kỳ bầu cử sơ bộ để chọn người thay thế nghị viên Terry Gregory của khu vực 7 ngày 3 tháng 5 năm 2005 nhiều ứng cử viên gốc Mỹ, Mễ và Việt Nam đã ra tranh cử chức vụ này. Nhưng cuối cùng có hai người Việt Nam được vào chung kết. Đó là bà Madison Nguyễn và Luật sư Linda Nguyễn.

Theo thống kê của Hội Đồng Bầu Cử, thì trong cuộc bầu cử sơ bộ ngày 3 tháng 5/05 có tất cả là 7.811 cử tri tham gia trong khi có tất cả trên 29.000 cử tri đã ghi danh. Như vậy với kết quả nêu trên, thì số người đi bầu chỉ chiếm tỷ lệ là 27%. Đây là một con số khá thấp.

Với tổng số phiếu đi bầu là 7.811, bà Madison Nguyễn được 3.341 phiếu. Luật sư Linda Nguyễn được 1,990 phiếu. Số còn lại1.480 phiếu được chia cho các ứng cử viên khác.

Vào tháng 9 năm 05, trong cuộc bầu chung kết giữa hai người Việt Nam. Bà Madison Nguyễn đã chiếm được 5.603 phiếu để đắc cử nghị viên, trong khi Luật sư Linda Nguyễn được 3.355 phiếu. Trong kỳ chung kết này, tổng số phiếu cử tri là 8.958 phiếu, chiếm tỷ lệ 31%.

Thông qua tỷ lệ này, theo nhận xét của một số cơ quan truyền thông, thì phiếu cử tri của cô Linda Nguyễn tăng lên nhờ của các ứng cử viên khác dồn qua, trong khi đó phiếu của bà Madison trội hơn phần lớn là nhờ vào sự vận động của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh.

Đến nay, sau 3 năm, nếu tính hết con số 7.000 cử tri ký tên đòi bãi nhiệm, thì con số này đã vượt qua con số 5.603 cử tri đã đưa bà Madison lên đài danh vọng vào năm 2005. Như vậy cho đến bây giờ, bà Madison không còn một lá phiếu nào dính trên người. Nếu phải ra đi trong những ngày sắp tới, thì bà Madison chẳng những ra đi với con số không mà còn nợ các cử tri, đặc biệt là cử tri Việt Nam vì hai câu nói “ bất hủ” đã đi vào “lịch sử”. Một là bà đã “chưởi” những người đề nghị tên “Little Sàigòn” trong đêm 20/11/07 là “bọn ăn không ngồi rồi”. Hai là bà đã “ví” đồng bào biểu tình đòi công bằng và lẽ phải vào mỗi thứ Ba Đen trước City Hall là “ gánh xiệc”. Những lời nói này, là lò lửa đã thiêu đốt tâm cang cả cộng đồng người Việt Nam tỵ nạn cộng sản tại San Jose.

Tại Khu vực 7 hiện có khoảng trên 9,000 cử tri Việt Nam ghi danh bầu cử, nếu số cử tri này tham gia cuộc “bầu cử thăm dò” với con số 7,000, và dĩ nhiên càng nhiều càng tốt, cộng thêm với mấy ngàn phiếu của các sắc dân khác bầu “thuận bãi nhiệm” tức “Yes”.Thì chắc chắn bà Madison không có hy vọng gì ở lại chức vụ để tiếp tục lừa dối đồng bào.

Sở dĩ các dữ kiện này được trình bày ở đây, để chúng ta, những cư dân trong khu vực 7 nắm vững tình hình biết phải làm gì trong những ngày sắp tới, vì đây là mấu chốt quan trọng sẽ dẫn đến việc cộng đồng VN biến những ngày mưa gió, lạnh lùng trước City hall ngày nào thành những ngày nắng ấm, trời quang, mây tạnh với không khí lành mạnh và vui tươi.

Ủy Ban Bải Nhiệm trong thông cáo báo chí có đoạn đã nói : “Các chữ ký đã thâu nhận được từ tất cả cử tri trong khu vực phản ảnh sự đa văn hóa, đa sắc tộc của khu vực 7”. Cho thấy các sắc dân khác trong khu vực 7, ngày nay đã nhận thức ra rằng bà Madison là người Việt Nam, mà bà còn không quan tâm đến nguyện vọng của người Việt Nam, đã phản bội lại nguyện vọng của cử tri Việt Nam, thì không có lý do gì để họ tin rằng bà Madison lại quan tâm đến nguyện vọng họ. Đây có thể là câu trả lời, cho thấy Công Đoàn Lao Động Vùng Nam của bà Pheadra Ellis-Lamkins với sự ủng hộ cuồng nhiệt của họ là đòi đấm vào mặt những người muốm bãi nhiệm bà Madison khi xuống đường cũng không đem lại kết quả.

Một câu hỏi được đặt ra là nguyên do vì sao mà tập đoàn “Anti Recall Madison” lại gặt hái được một kết quả thê thảm như vậy?

Câu trả lời, là khi chưa ngồi vào chiếc ghế nghị viên người ta dễ tin vào những lời hứa hẹn đường mật của bà Madison. Kèm với sự dễ tin là lòng thiện cảm với cái “nón lá” và chiếc “áo bà ba” bà Madison mặc trên người mỗi lần bà ta “xuống phố” hay “xuống đường” đi vận động xin phiếu.

Nhưng khi đạt được mục đích rồi, bà Madison đã để lộ nguyên hình bộ mặt phản phúc. Cái mặt nạ bên ngoài của bà Madison đã rơi xuống qua biến cố tên “Little Sài Gòn” và tiếp theo là những vấn đề tráo trở khác.

Những sự biến thái bất ngờ của bà Madison từ lời ăn, tiếng nói và cách cư xử của bà đối với cử tri khu vực 7, đối với cộng đồng đã thấy hạnh kiểm của một người ăn no bụng rồi thì “đái vào bát” và bắt được cá rồi thì “quăng nôm”.

Chẳng những vậy, bà Madison còn hiện nguyên bản chất là một người gian ác, lạnh lùng trước sự tuyệt thực sống dở, chết dở của ông Lý Tống. Bà không một lời thăm hỏi, cho dù bà có coi ông Lý Tống là kẻ thù, là đối thủ của bà .

Bà Madison còn hiện nguyên hình là con người vô cảm, vô thần trước những ngày dầm mưa, dãi nắng của đồng hương vào ngày thứ Ba Đen trước City hall. Đã vậy, bà còn coi những đồng hương của mình là những con thú. Vì ai cũng biết, trong một gánh xiệc ngoài những vũ công ca múa, các lực sĩ đu dây, nhào lộn, các anh hề còn có con khỉ, con chó, con mèo vân vân…

Cái mặt nạ là người Việt tỵ nạn cộng sản hay là “đứa con của cộng đồng” Việt Nam mà bà Madison đã đeo trong nhiều năm qua, nay đã rơi xuống đất.

Nhiều người mỉm cười thích thú khi nghĩ tới con số 147 chữ ký rút tên bãi nhiệm mà bà Madison đã xin được, thấy đó là sự khôi hài của những nhà “lãnh đạo” trong thành phố, của ông dân biểu quốc hội, của bà công đoàn lao động, của ông đảng dân chủ thuờng được bà Madison nhắc nhở tên tuổi trong Mailer.

Kết quả kiểm nhận chữ ký tới giờ phút này , thì chưa biết ra sao. Nhưng ít ra, với con số 5,181 vượt ngoài mong đợi đã khiến mọi người trong cộng đồng Việt Nam thở phào nhẹ nhỏm. Tuy không nói ra, nhưng hầu hết mọi người đều âm thầm vui mừng xúc động cám ơn trời đất, cám ơn các anh chị trong Ủy Ban Bãi Nhiệm, cám ơn cử tri khu vực 7, cám ơn đồng hương Việt Nam khắp mọi nơi qua mỗi phương tiện, mỗi cách, mỗi kiểu và điều kiện đã góp công sức cũng như tài chánh vào thành tích lịch sử ở giây phút ban đầu này.

Trong khi ấy, bà Madison với bản chất cố hữu như đã trả lời phỏng vấn báo San Jose Mercury News chiều ngày 29 tháng 8 vừa qua, cho thấy bà đang ngoi đầu lên mặt nước “táp dưỡng khí” để lấy hơi lội ngược giòng và đang cố với tay để bám lấy cái chân ghế nghị viên đang bị cuốn trôi vào giòng nước lũ giữa cơn thịnh nộ của sự quả báo .

Có người đã kể cho tôi nghe rằng, kể từ sau ngày Ủy Ban Bãi Nhiệm đệ nạp 5.181 chữ ký lên Thư ký thành phố, hàng ngày bà Madison xách “cạt táp” đến City hall làm việc, thì vẫn cảnh cũ người xưa với thang máy đó, những bậc thang đó, những tầng lầu cao ngất đó và những nhân viên quen thuộc đó. Nhưng hình như ai ai cũng thấy bước chân của bà Madison có vẻ quá nặng nề, dù rằng có người cho biết bà Madison đã giảm đi nhiều ký. Ai cũng thấy bà Madison bước vào City hall với gương mặt ngẩng cao nhìn về phía trước, miệng nở nụ cười. Nhưng, mọi người đều biết, tuy nhìn mà bà chẳng nhìn thấy ai, vì đó là hiện tượng của tâm trạng: “Vui là vui gượng kẻo mà”!. Chớ thật ra thì “Người buồn cảnh có vui đâu bao giờ”! (thơ Nguyễn Du trong thi tập Kim Vân Kiều).

*Đặng thiên Sơn
9/9/08

http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2008/20080911_05.htm

Tuesday, September 9, 2008

Thông cáo báo chí của UBBN về việc đệ nạp 5,181 chữ ký cho HDTP


Thứ Hai, ngày 8 tháng 9 năm 2008
Thông cáo báo chí của UBBN về việc đệ nạp 5,181 chữ ký cho HDTP
--------------------------------------------------------------------------------
• Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn

Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn
Recall Madison Nguyen Committee
P.O. Box: 0, San Jose, CA 95151 – 0015
220 Leo Ave., Ste. B, San Jose, CA 95112
www.recallmadison.net


San Jose, ngày 5, tháng 9, 2008

Thông cáo báo chí

5,181 Cử Tri San Jose và Phong Trào Vận Động Người Dân Lập Nên Lịch Sử



Hai tuần lễ trước kỳ hạn cuối là ngày 12 tháng 9, Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn đã đệ nạp 5,181 chữ ký đến Văn Phòng Thư Ký của thành phố San Jose; con số này vượt xa con số 3,162 chữ ký cần thiết. Đáng kể hơn cả là Ủy Ban đã thâu nhận được khoảng 7,000 chữ ký, đa số những chữ ký nói trên đã được các cử tri tự nguyện lái xe đến các trạm thâu chữ ký, và đã không ngần ngại xếp hàng để cho những chữ ký lịch sử này. Sau khi kiểm tra và suy xét lại cẩn thận, Ủy Ban đã quyết định nộp vào những chữ ký rõ ràng và chính xác là cử tri khu vực 7.

Ông Lê Lộc, một thành viên của Ủy Ban và cũng là một cư dân lâu năm thuộc khu vực 7, cho biết: “Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn chân thành cảm ơn tất cả 7,000 cử tri khu vực 7 đã can đảm đứng lên và bày tỏ nguyện vọng của mình trước những việc quấy rối và hăm dọa “vùi dập” từ phe chống bãi nhiệm. Tinh thần bất khuất của toàn thể tình nguyện viên đã là tiếng nói mạnh mẽ đòi hỏi sự liêm chính và trách nhiệm cho khu vực 7 nói riêng và cho thành phố San Jose nói chung.”

Ủy Ban Bãi Nhiệm cũng trân trọng tri ân đến hàng trăm tình nguyện viên cùng các mạnh thường quân đã nồng nhiệt đóng góp công sức cũng như vật chất trong suốt thời gian qua. Nếu thiếu đi những sự ủng hộ này, chúng ta khó mà làm nên lịch sử như ngày hôm nay.

Cụ thể hơn, chúng tôi muốn cảm ơn hai vị luật sư Đỗ Văn Quang Minh và luật sư Nguyễn Bick đã dành thời giờ quý báu của họ để đến quan sát thủ tục đếm chữ ký và kiểm nhận mọi việc được xử lý công bằng và phù hợp với pháp luật.

Sinh viên Bảo Ánh, một cử tri trong khu vực 7 và cũng là một thành viên trong Ủy Ban Bãi Nhiệm, chia sẻ: “Chúng tôi cũng cảm ơn Văn Phòng Thư Ký Thành Phố, đặc biệt là Bà Chánh Thư Ký Lee Price đã làm việc rất rõ ràng, minh bạch trong việc đếm những chữ ký trước sự chứng kiến của các đại diện hai bên cũng như các phóng viên báo chí.”

Các chữ ký đã thâu nhận được từ tất cả cử tri trong khu vực phản ánh sự đa văn hóa, đa sắc tộc của khu vực 7.

Sam Castillo, một ủng hộ viên đầy nhiệt huyết, mừng rỡ phát biểu “Với sự đoàn kết, chúng ta sẽ gây dựng lại một thành phố tốt đẹp cho tất cả. Cảm ơn.”


--------------------------------------------------------------------------------

Ủy Ban Bãi Nhiệm Nghị Viên Madison Nguyễn được thành lập nên bởi cử tri khu vực 7, với niềm tin mạnh mẽ là những vị dân cử phải phục vụ cho cử tri và người đóng thuế, không phải là những nhà vận động hành lang và những nhà thầu đã đóng góp tiền bạc cho các cuộc vận động tranh cử [của các vị nghị viên này]. Để biết thêm chi tiết, xin ghé vào trang mạng: www.recallmadison.net

http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2008/20080908_01.htm

Thư của một cư dân khu vực 7


Thứ Hai, ngày 8 tháng 9 năm 2008
Thư của một cư dân khu vực 7
--------------------------------------------------------------------------------
• Nguyễn Thông, Cựu thiếu tá Hải quân, QLVNCH, Đại diện một số cử tri trong khu vực 7.

San Jose, ngày 8 tháng 9 năm 2008

Thư của một cư dân khu vực 7

Kính gởi:
- Bà Nghị Viên Madison Nguyễn, Đơn vị 7, thành phố San Jose.

Đồng kính gởi:
- Các cơ quan truyền thông.
- Đại úy Rob Davis, Trưởng Ty Cảnh Sát San Jose
- Bà Carr, Biên Lý thành phố san Jose

Thưa bà Nghị Viên Madison,

Tôi tên Nguyễn Thông cử tri khu vực 7. Thưa bà, đây là lá thư thứ hai tôi gởi đến cho bà. Lần này, tôi mong bà sẽ trả lời về những thắc mắc, lo âu trong lòng tôi và một số cử tri hiện đang cư ngụ trong khu vực do bà làm đại diện với tư cách dân cử.

Thưa bà Madison! Vào ngày 18 tháng 8 năm 2008, tôi đã gởi đến văn phòng bà một lá thư theo địa chỉ Email: district7@sanjoseca.gov . Đây là địa chỉ Email chính thức được đăng trên website của Hội Đồng Thành Phố San Jose, nên chắc chắn không thể nào bà không nhận được. Đến nay, đã quá lâu, tôi vẫn không nhận được sự trả lời như bà đã nói là cử tri nào có thắc mắc khiếu nại điều gì hãy gởi Email hoặc gọi điện thoại cho bà thì bà sẽ trả lời ngay. Nhưng thái độ im lặng không giữ lời hứa của bà, đã làm tôi quá thất vọng.

Thưa bà Madison! Lẽ ra với sự im lặng không trả lời những thắc mắc của tôi trong lá thư thứ nhứt gởi đến cho bà về các điểm như:

Thứ nhứt: Vì sao việc đặt tên cho khu thương mại Việt Nam để vinh danh CĐVN. Bà đã không thông báo việc này cho CĐVN biết, mà chỉ hội họp bàn tính riêng với các người thân cận của bà .

Thứ hai: Vì sao khi thành phố đưa ra ngân sách 2 triệu 8 đồng để lập một Trung Tâm Sinh Hoạt cộng đồng Việt Nam. Bà đã tự ý giao việc khai thác 2 triệu 8 trăm ngàn này cho BS Nguyễn xuân Ngãi.

Thứ ba: Những Lawsign Recall Madison của Ủy Ban Bãi Nhiệm bị ăn cắp, đập phá. Và những lời đồn đãi những người cho chữ ký bãi nhiệm bà sẽ gặp khó khăn về quyền lợi trong các vấn đề an sinh xã hội, có phải do bà chủ mưu không?

Thứ tư: Về việc bà chỉ biết phục vụ cho quyền lợi của người giàu có như ông Tăng Lập và bà đã bỏ rơi cử tri khu vực 7 trong cuộc đấu tranh đặt tên Little Sàigon cho khu thương mại và trên các lá phướn nằm trên đường Story có đúng không?.

Đã khiến tôi nghĩ những nghi vấn không còn là nghi vấn - mà là sự thật nó như vậy. Tôi không muốn nhắc tới những thắc mắc đó nữa. Nhưng một sự kiện hệ trọng khác đã xảy ra khiến gia đình tôi, cũng như những cử tri trong khu vực 7 thấy cần phải lên tiếng báo động trước công luận khắp nơi. Đó là, vào sáng thứ Bảy 23 tháng 8 năm 2008, tại trụ sở Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, trong cuộc tập hợp chuẩn bị xuống đường xin chữ ký chống bãi nhiệm. Một trong nhiều người trong tổ chức của bà Phaedra Ellis-Lamkins, là bà Creasman Mary đã chủ trương bạo động đối với chúng tôi qua lời nói xác quyết "Yes! Punch them" khi có người trong công đoàn của họ đề nghị "thoi vào chúng nó" (punch them) những cử tri khu vực 7 muốn bãi nhiệm bà Madison.

Điều đáng buồn tôi muốn nêu ra ở đây, là bà Madison chẳng những không lên tiếng phản đối người đàn bà Mỹ, người đàn bà Mễ đã đòi đấm vào mặt cử tri của bà. Ngược lại, bà còn bày tỏ sự tán đồng tư tưởng bạo động của họ bằng những tràng pháo tay cổ võ cuồng nhiệt khi bà đang là Chủ tịch Ủy ban Chống Tội Phạm của thành phố thì thật là khả ố và mâu thuẫn, thảo nào tội ác tại thành phố mỗi ngày mỗi gia tăng

Thưa bà Madsison! Với những lời hăm dọa đòi đấm vào mặt chúng tôi của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, khiến người dân lương thiện chúng tôi hoang mang, lo âu khi liên tưởng tới những Lawsign Recall Madison của UBBN đã bị ăn cắp, bị đập phá, thì với số tiền lớn lao bà đã quyên góp được có thể biến những lời hăm dọa thành sự thật.

Thưa bà Madison! Tôi đại diện gia đình mình và một số cử tri trong khu vực 7, gởi thư này đến bà để nói với bà rằng: "Nếu sau này có những gì xảy ra xâm phạm đến thể xác và tài sản của chúng tôi, thì bà Madison phải hoàn toàn chịu trách nhiệm". Vì với sự im lặng, ngoài những tràng pháo tay của bà vào ngày 23/8/8 tại trụ sở Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh, là bằng chứng của sự đồng lõa, bằng chứng của sự đồng tình trong âm mưu hành hung để bảo vệ quyền lợi của bà.

Là cử tri trong khu vực 7, chúng tôi yêu cầu bà phải làm sáng tỏ sự hăm đọa công khai "Yes, punch them" (Phải, đấm vào chúng nó) của Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh vì sự hăm dọa đã thể hiện tinh thần vi phạm luật pháp, vi phạm vào quyền bãi nhiệm của cử tri. Bà Madison phải chịu trách nhiệm về việc này, vì đây không phải là "chuyện nói chơi" khi nó liên quan đến thể xác và danh dự của con người.

Gia đình tôi và cử tri khu vực 7, mong sớm nhận được sự trả lời công khai trên các cơ quan truyền thông của bà Madison.

Trân trọng kính chào bà.

Ký tên
Nguyễn Thông, Cựu thiếu tá Hải quân, QLVNCH
Đại diện một số cử tri trong khu vực 7.
Điện thoại Liên lạc: (408)226-2635

http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2008/20080908_02.htm

Friday, September 5, 2008

OAN HAY ƯNG?


Thứ Năm, ngày 4 tháng 9 năm 2008
OAN HAY ƯNG?
--------------------------------------------------------------------------------
• Kiêm Ái

OAN HAY ƯNG?

• Kiêm Ái

Với 5181 chữ ký của cử tri khu vực 7, San Jose mà Ủy Ban Bãi Nhiệm (UBBN) đã đệ trình bà Lee Price, Chánh Thư Ký Thành Phố San Jose lúc 1:52 PM ngày 29.8.2008, và được bà này xác nhận đầy đủ lúc 6:57 PM cùng ngày, như vậy tiến trình đi vào “RECALL – BÃI NHIỆM MADISON NGUYỄN” đã bước được một bước dài. Một bước căn bản quan trọng, một bước thắng lợi cho cộng đồng người Việt tị nạn tại Bắc California nói riêng và cộng đồng tị nạn Cộng Sản thế giới nói chung. Nhưng:

Trong những ngày qua, tuần báo Tiếng Dân đã nhận được không biết bao nhiêu “thắc mắc” , đúng hơn là lo âu của độc giả đồng hương, tựu trung thì chỉ có mấy thắc mắc sau đây là quan trọng: - Có thể có sự “phí miêu hoán chúa” hay không, nghĩa là các phong bì mà UBBN đệ trình có thể bị đổi một vài phong bì để số phiếu hợp lệ không đủ số hơn 3 ngàn như luật định không? – Không biết UBBN có làm “copy” để lưu không? Rủi mất mát hay bị những “tai nạn” thì có còn để “trình lại” hay không? v.v. . . Theo những người hiểu chuyện thì những thắc mắc trên đã được UBBN dự phòng từ trước. Do đó, con số chữ ký đã được đếm từng tờ và chính bà Lee Price xác nhận đủ, không thể có sự rủi ro đổi tráo được. UBBN cũng rất cẩn trọng trong việc làm, sau mỗi ngày, họ đều copy ra nhiều bản, và bản chính được hộ tống tới nhà băng, nơi đó đã có hộp an toàn để cất giữ. UBBN đã biết đề phòng những rủi ro như bọn ăn cướp tưởng tiền bạc mà “chớp mất”, hoặc hỏa hoạn hay những rủi ro khác. Qua việc làm này, chúng ta mới thấy UBBN đã phải gánh vác một nhiệm vụ tuy chỉ là việc “cấp thành phố” nhưng rất khó khăn, phức tạp, đòi hỏi chẳng những sáng kiến, hy sinh thì giờ mà còn phải cẩn mật, bảo vệ chữ ký của đồng hương còn hơn bảo vệ vàng bạc, kim cương đá quý, lo lắng như các chiến sĩ đang ở ngoài mặt trận phải đối diện với quân thù nguy hiểm.

Ngoài những việc nói trên, UBBN còn cần phải có “sáng kiến chiến thuật”, mặc dù chữ ký thu thập được đã “dư ăn dư để”, nhưng UBBN làm ra vẻ chưa có bao nhiêu cho đối phương tưởng “khó kiếm được số phiếu tối thiểu”. Đùng một cái, họ đem trình làng hơn 5 ngàn chữ ký, chưa kể UBBN đã tự ý loại bỏ 2 ngàn chữ ký bị nghi ngờ! Xem thế UBBN đã hết sức trân trọng chữ ký của đồng hương, và họ làm việc rất khoa học, tính toán kỹ càng, và điều quan trọng nhất, hầu hết họ là những người trẻ! Thắng lợi sau cùng đã thấy trước mắt. Nhưng. Cái nhưng rất quan trọng, nhất là đối với truyền thống người Việt chúng ta. Oan hay Ưng cho Madison ?

Tuần trước, chúng tôi đã trình bày và chứng minh lập luận “BÃI NHIỆM TỐN TIỀN THÀNH PHỐ LÀ LẬP LUẬN RẺ TIỀN CỦA ÔNG CHUCK REED” và những kẻ ủng hộ Madison. Nay xin sơ lược lại để đồng hương nắm vững vấn đề hơn:

Từ khi Madison ngồi vào ghế nghị viên đến nay, chưa bao giờ Madison nghĩ đến đồng tiền của thành phố là đồng tiền thuế mà người dân phải cật lực làm việc mới có để đóng cho thành phố và Madison phải thận trọng trong việc chi tiêu. Madison đã cho bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi một cách khơi khơi nửa triệu bạc, khi vừa mới chân ướt, chân ráo bước vào Hội Đồng Thành Phố. Khi nhân danh Cộng Đồng Việt Nam xin thành phố được 2.8 triệu Mỹ kim, Madison đã dấu diếm cộng đồng, trao trọn công việc “tiêu xài” số bạc này cho bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi và bạn bè của Madison. Nếu cộng đồng Việt Nam không “móc ra” thử hỏi số tiền này đi về đâu? Nếu không có lợi cho phe nhóm, tại sao không cho cộng đồng biết mà chỉ lén trao cho bác sĩ Ngãi công việc của “Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng”? Khi được thành phố chấp nhận khu vực thương mại đường Story để vinh danh người Việt tị nạn Cộng Sản, Madison cũng không cho Cộng Đồng Việt Nam biết mà chỉ thậm thụt với Tăng Lập “hoàn thành kế hoạch” rồi đưa ra một ván bài tháu cáy Hội Đồng Thành Phố: "Tăng Lập đã chịu hầu hết phí tổn thì cần gì phải đưa ra public?”. Khi thấy ván bài tháu cáy không có hiệu quả, Madison buộc phải đưa ra HĐTP, y thị cũng dấu nhẹm, chỉ có 3 người Việt tham dự là Tăng Lập, Vũ Văn Lộc và Phạm Phú Nam, Tăng Lập là chủ dự án, Vũ Văn Lộc và Phạm Phú Nam phát biểu đồng ý hoàn toàn những gì Tăng Lập nêu lên. Vì dự án được chấp thuận theo đề nghị của Tăng Lập và vì đã đưa ra trước public, không còn lý do để Tăng Lập “chịu phí tổn” nên Chuck Reed và Madison “provide” 100 ngàn Mỹ kim cho Tăng Lập thực hiện dự án. Số tiền này chỉ là sơ khởi, khi thực hành, chi tiết dự án sẽ bổ túc thì tiền cũng bổ túc theo. Tăng Lập vừa thực hiện dự án theo ý chỉ của hắn ta, vừa được “thầu” dự án, vừa làm đẹp lòng các đại gia đỏ, cứu nguy công trình xây cất của riêng hắn ta. Lý do gì mà Madison răm rắp làm theo những tài phiệt, những kẻ giàu có? Khi đề nghị đặt tên cho khu vực đường Story là “Saigon Business District” bị vi phạm luật Brown Act, Madison Nguyễn và Chuck Reed nghe theo lời khuyên của luật sư thành phố, bãi bỏ quyết định của thành phố đêm 20.11.2007, nhưng lại đưa ra một đề nghị thâm độc khác là “trưng cầu dân ý toàn thành phố” về tên Little Saigon, tốn cả triệu bạc. Chuck Reed và Madison đã không coi trọng đồng tiền thuế của dân mà tiêu pha, hay định tiêu phá phung phí, có phải luận điệu “Recall” tốn tiền là một luận điệu “rẻ tiền” hay không? Đây là một trong những nguyên nhân mà người Việt Tị Nạn Cộng Sản phải loại bỏ một nghị viên phung phí đồng tiền của dân cho phe nhóm. Đây là một mầm mống tham nhũng, cần phải triệt tận gốc: bãi nhiệm kẻ phung phí đồng tiền của dân.

Từ mẹ đến mỏ bạc, mỏ vàng.

Bà Đoan Trang và bà Kim Ân lập luận trên đài Quê Hương rằng nếu bãi nhiệm Madison thì người Mỹ gốc Việt tại San Jose sẽ mồ côi. Từ ngày Madison Nguyễn “đậu” nghị viên thì đài Quê Hương từ chỗ chạy tiền đài hàng tháng đến “sáng chói” đã “phất” ghê gớm. Nhiều người, trong đó có Kiêm Ái cho rằng 2 bà quá lứa sồn sồn này coi Madison như mẹ mình nên mới dùng chữ mồ côi. Nhưng nếu hiểu mồ côi là “đói cơm khát nước” hay “…mồ côi mạ lót lá mà nằm”* thì hai “đấng liền bà” này tự coi mình chỉ là “nhơn chi sơ” cũng phải. Không biết cái thân mình “mảnh mai yếu đuối” của Madison như lời miêu tả của Nguyên Khôi có kham nổi 2 con sồn sồn này không? Tội nghiệp! Tội nghiệp. Còn bác sĩ Nguyễn Xuân Ngãi thì cho rằng cái ghế nghị viên khu vực 7 là của Việt Nam phải bảo vệ cho bằng được vì ông ta chỉ nói có một tiếng mà dù Madison chưa dọn xong văn phòng cũng lập tức ký cái check nửa triệu bạc cho ông, không cần hỏi lý do, còn ông Kansen Chu (người gốc Hoa) lúc tranh cử thì có hứa, nhưng sau đó thì “để xem đã”. Khi được 2.8 triệu Mỹ kim từ thành phố, Madison lập tức giao trọn gói để bác sĩ Ngãi lập Board Directors mỗi người muốn vào cái board này phải nạp NHIỀU TIỀN cho bác sĩ Ngãi. Madison quả thật là mỏ vàng của bác sĩ Ngãi, không biết ngoài danh hiệu mỏ vàng, Madison còn giúp gì cho bác sĩ Ngãi nữa không? Và không biết đại gia Tăng Lập coi Madison là gì? Chỉ thấy Madison phục vụ đại gia này “tới bến” luôn! Madison Nguyễn chỉ đại diện cho 3 đối tượng Nguyễn Xuân Ngãi (cho nửa triệu và đảm trách việc xây xài 2.8 triệu Mỹ kim), đài Quê Hương (vừa được coi là mẹ và còn làm cho đài lên như diều gặp gió) và đại gia Tăng Lập (hoặc được “provide” 100 ngàn, hoặc ôm trọn gói công trình “vinh danh người Việt tị nạn CS trên đường Story, chắc là có nhiều lợi nhuận hơn 100 ngàn). Madison chỉ phục vụ cho 3 đối tượng này chứ chẳng đại diện cho ai.

Phải bảo vệ nghị viên gốc Việt tới cùng.

Còn cộng đồng Việt Nam thì sao? Một người chỉ cho Kiêm Ái thấy hình ảnh ở San Francisco với mấy chữ LITTLE SAIGON rồi nói: “Nhờ San Francisco không có (giám sát viên) nghị viên người Việt nên cộng đồng người Việt trên đó đã có mấy chữ Little Saigon dễ dàng, còn San Jose vì có nghị viên Madison Nguyễn nên đồng hương tị nạn Cộng Sản phải xất bất xang bang vì hai chữ Little Saigon mà cho đến nay vẫn chưa thành”. Quan niệm phải có nghị viên người Việt, phải giữ nghị viên người Việt thì cũng đúng, nhưng nghị viên loại nào chứ cái loại ăn cháo đái bát, loại chỉ phục vụ cho phe nhóm hay cá nhân thân yêu của mình như Madison Nguyễn thì thà không có còn hơn. Cũng như khi có người cho rằng trong Hạ Viện Liên Bang Hoa Kỳ, không có người Việt mà mấy lần dự luật về nhân quyền được đưa ra thảo luận, đại đa số dân biểu đã thông qua cách dễ dàng. Ví dụ cụ thể này đã khiến những tên ủng hộ Madison Nguyễn bể mánh, nhưng đó là sự thật. Lần này, ở tại San Francisco, sát nách San Jose, và cũng hai chữ Little Saigon, San Francisco không có giám sát viên (giống nghị viên các thành phố khác) người Việt mà Little Saigon được thông qua dễ dàng đã là cái tát như trời giáng vào mặt những tên này. Đáng lẽ chúng phải hổ thẹn mà rút lui mới phải, đằng này chúng cũng trơ mặt để binh vực Madison ! Vì sao vậy? Vì không muốn “chói sáng” vì chạy tiền? Từ khi Madison đắc cử nghị viên cho đến nay, không làm bất cứ một việc gì chứng tỏ cô ta phục vụ người Việt, sửa chữa đường Senter, những “hàng ngàn việc làm”, tạo “nhiều nhà rẻ tiền cho dân nghèo” là những lời nói láo trắng trợn! Vì những buildings nào có những căn dành cho người “Low income”, thì chủ building đó đều có những quyền lợi. Hơn nữa, những buildings mà Madison Nguyễn cho là “nhờ cô” dân nghèo mới được hưởng nhà low income là những buildings đã được dự trù từ lâu, khi Madison chưa lên San Jose. Chỉ có Madison Nguyễn, người nói láo như máy mới kể “công ơn” này y như thật mà thôi.

Chống người chống Cộng.

Trong cuộc phỏng vấn của ký giả Joshua Molina, nghị viên Madison Nguyễn cho rằng “những cư dân và thương gia cũng như những người khác trên đường Story không thích cái tên Little Saigon chỉ vì nó có âm hưởng chống Cộng”. Có thật thế không? Sau khi viết câu này của Madison Nguyễn, ký giả Molina còn thêm “nhưng cô ta không được lòng dân”. Dân nào nói cho Madison ý tưởng không thích âm hưởng chống Cộng này? Sau khi Madison Nguyễn tuyên bố một cách ngạo mạn với đồng hương tại thư viện Tully, ngày 15.8.2007 rằng chỉ có ý kiến của dân chúng cư ngụ trên đường Story, giới hạn trong 1 ngàn feet mới có giá trị, thành phố San Jose đã mở ngay một cuộc thăm dò, kết quả là đa số cư dân và thương gia trong vùng này đã chọn tên Little Saigon, còn cái tên New Saigon do Madison chọn thì xếp hạng chót! Không phải chỉ có cơ quan tái thiết của thành phố làm việc này, nhật báo San Jose Mercury News cũng mở cuộc thăm dò online và kết quả cũng trên 90% chọn tên Little Saigon, ông Minh Dương, ứng cử viên đơn vị 8 lúc ấy cũng mở cuộc thăm dò dân chúng và kết quả cũng tương tự như 2 cuộc thăm dò trên. Như vậy, Madison Nguyễn căn cứ vào đâu để cho rằng đa số dân trên đường Story không thích Little Saigon chỉ vì nó có nghĩa chống Cộng? Đây là cách nói láo trắng trợn để mạt sát người chống Cộng một cách vô liêm sỉ của Madison Nguyễn.

Liều chết để loại cho được tên Little Saigon .

Xin mở một dấu ngoặc ở đây để nói rõ về chữ “chết”. Ký giả Lâm Văn Sang trong bài điểm sách Thế Lực Đen của chị Nguyễn hị Ngọc Hạnh, có nêu câu nói của ông Nguyên Khôi mỉa mai rằng nếu đài Quê Hương được Việt Cộng yểm trợ tiền bạc thì làm sao “chết” được. Trên thực tế, từ ngày đài Quê Hương binh vực Madison, vụ vạ bôi bẩn cho Cộng đồng và tuần báo Tiếng Dân thì đã sút hẳn về mặt quảng cáo, các chương trì phát thanh của các hội doàn đã nhất loạt rút lui, thế mà đài lại còn có thêm 2 chương trình truyền hình, nhưng vẫn “chết”. Chết vì cộng đồng người Việt tị nạn Cộng Sản không ai ưa nữa. Các chương trình phát thanh sợ văng miểng nên rút lui. Đó là bằng chứng “chết” của đài Quê Hương. Xin trở lại với tiểu đề liều chết để loại cho bằng được tên Little Saigon.

Ban đầu, những sắc dân khác cũng ngạc nhiên, tại sao chỉ vì một cái tên Little Saigon mà người Mỹ gốc Việt lại làm to chuyện đến như thế? Nhưng khi có người hỏi lại, tại sao chỉ có cái tên Little Saigon mà nghị viên Madison Nguyễn cứ nhất quyết loại nó cho bằng được dù có phải thất cử trong nhiệm kỳ tới, thì người đó lại còn ngạc nhiên hơn? Tại sao? Tại vì Madison Nguyễn là đại diện cho dân, dân muốn cái tên đó tại sao cô ta (lúc đó còn cô!) chống đối, loại trừ cho bằng được? Tại vì tên Little Saigon đối nghịch lại với tên Việt Nam Town . Ban đầu, khi khu thương mãi đường Story được đặt tên là Việt Nam Town thì được Việt Cộng chúc mừng, người ta chỉ nghi ngờ cái tên này do Việt Cộng đề nghị hay Tăng Lập và Madison Nguyễn thấy Việt Cộng thích cái tên này thì đặt. Nhưng càng về sau, khi thấy Madison Nguyễn nhất quyết loại cho bằng được cái tên Little Saigon người ta không tin cũng không được, vì chỉ có cách đó mới giải thích được tại sao Madison cứ lén lút với Tăng Lập trong dự án này mà không cho đồng hương người Việt biết.

Loại trừ tên Little Saigon bằng cách nào?

Khi thấy tên Việt Nam Town bị đồng hương phản đối quyết liệt và yêu cầu đặt tên khu vực này là Little Saigon, Madison Nguyễn đã vận động phe nhóm ký một bản thỉnh nguyện xin HĐTP đa75t tên là New Saigon. Khi New Saigon đã bị chứng minh đó là chủ trương của Việt Cộng, muốn bỏ Little Saigon, Madison lại đổi thành Saigon Business District. Khi Saigon Business District bị tố cáo là vi phạm luật Brown Act thì Madison và Chuck Reed lại đề nghị “đem chữ Little Saigon ra trưng cầu dân ý trước toàn thể cử tri thành phố San Jose ”. Đến khi cả Hội Đồng Thành Phố phải công nhận Little Saigon là tên được đại đa số người Việt muốn thì phe nhóm Madison lại dùng Henry Le tức Lê Văn Hướng đưa nộp danh sách 92 chữ ký lường gạt để yêu cầu đình chỉ việc chọn tê. Khi hành động gian lận của Henry Hướng bị phát giác, và Lý Tống tuyệt thực, tuyệt ẫm, lúc đó, Madison và Chuck Reed mới chấp nhận tên Little Saigon với hạn chế đủ thứ, nào là giới hạn 3 năm, nào là chỉ chấp nhận cho treo một số phướn hạn chế, nào là cộng đồng phải bỏ tiền ra chứ thành phố không “provide” 1 trăm ngàn như khi dự án này nằm trong tay Tăng Lập.

Một kẻ không có giáo dục gia đình.

Thật vậy, Madison Nguyễn không có giáo dục của gia đình, nói nôm na là mất dạy. Nói thế, có nhiều người cho rằng Madison đi dạy thì làm sao mất dạy được. Khi được hỏi tại sao lại đem dự án “Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng” với ngân sách 2.8 triệu Mỹ kim cho bác sĩ Ngãi mà không cho cộng đồng biết, Madison Nguyễn đã nói tỉnh bơ rằng vì năm ngoái, khi Madison ra tranh cử, bác sĩ Ngãi đã giúp cô rất nhiều. Ai giúp cô ta đắc cử nhiều cho bằng cộng đồng? Vì chỉ có lá phiếu mới đưa cô lên ngồi ở ghế nghị viên. Bác sĩ Ngãi có giúp cũng chỉ giúp tiền bạc và những gì cần thiết cho cô, tuyệt nhiên, bác sĩ Ngãi không vận động Tổng Thống hay một ai có thể đưa cô ta lên chức nghị viên mà không có phiếu của cử tri. Chỉ có Việt Cộng mới hứa liều mạng rằng sẽ cho Việt Kiều tôi tớ của chúng về ngồi ở quốc hội của chúng mà không cần bầu cử. Mà chuyện này cũng chỉ là chuyện hứa hão chứ VC không thực hiện, thế mà có kẻ chạy theo làm tôi VC vì cái chức ẢO này. Lấy công vi tư, lại nói điều đó trước mặt cộng đồng, những người đã đưa cô lên ghế nghị viên có phải là thiếu giáo dục không? Khi Madison đứng ở trên tầng thứ 18 của tòa thị chính trông xuống thấy đồng hương biểu tình ở dưới giữa trời mưa lạnh, Madison đã cho là cô ta đang xem một màn xiệc! Chúng tôi sẽ trở lại vấn đề này.

Như trên đã nói, với 5,181 chữ ký trong khi luật chỉ đòi hỏi 3,126 chữ ký, chúng ta thấy việc bãi nhiệm Madison Nguyễn chỉ là thời gian. Do đó, với con mắt của người Việt Tị Nạn Cộng Sản, những người quốc gia chống Cộng, chúng ta cần xem lại vấn đề bãi nhiệm Madison Nguyễn OAN HAY ƯNG. và qua những chứng minh trên, Madison Nguyễn quả thực không oan chút nào. (Còn tiếp một kỳ)

Kiêm Ái

* Ca dao miền Trung:

Mồ côi cha ăn cơm với cá,

Mồ côi mạ lót lá mà nằm”

Mồ côi cha được mẹ chăm sóc đầy đủ, mẹ có đi lấy chồng thì cung lo lắng cho con, cha ghẻ không đối xử tệ với con ghẻ, còn mồ côi mẹ thì cha ít chăm sóc con, nhất là khi có mẹ ghẻ thì thường bị đuổi ra khỏi nhà, phải lấy lá lót trên đất mà ngủ. .


http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2008/20080905_03.htm

Phép xã giao 101 dành cho một Nữ nghị viên

Thứ Năm, ngày 4 tháng 9 năm 2008
Phép xã giao 101 dành cho một Nữ nghị viên
--------------------------------------------------------------------------------
• Hồ Vân



5181 Chữ ký bãi nhiệm NV Madison đã được Ủy Ban Bãi Nhiệm nộp lên thư ký Thành Phố San Jose ngày 29/8/08 (hình VNNB)

Phép xã giao 101 dành cho một Nữ nghị viên

• Hồ Vân

(Chú thích của người viết: thông thường trong chương trình giảng dạy, một lớp căn bản thường bắt đầu bằng số 101, chẳng hạn như Psychology 101 là lớp căn bản nhất trong những lớp về tâm lý học)

“Vào lúc này tôi không lo ngại lắm bởi vì chúng tôi phải chờ xem những chữ ký đó có là [chữ ký] thực không”, đó là lời phát biểu của nghị viên Nguyễn với phóng viên của báo San Jose Mercury News.



Bản danh sách "ma" với chữ ký của 92 cơ sở thương mại được đệ trình lên Hội đồng thành phố San Jose đêm 4/3/08

Những lời nói của bà làm người ta nhớ lại “tính xác thực” của bản danh sách 92 doanh gia chống lại việc đặt tên Little Saigon, được nộp lên cho Hội đồng thành phố vào đêm 4 tháng 03, 2008 bởi một trong những người ủng hộ bà ta mạnh mẽ nhất là ông Henry Lee của tiệm bánh Lee’s Sandwich, mà về sau bị Luật sư Thành phố xem là chữ ký ma (giả mạo) sau khi hàng chục trong số những người có tên trong danh sách, công khai tuyên bố là họ không bao giờ ký tên vào văn kiện đó.

Sự khác biệt ở đây là phía những người ủng hộ tên Little Saigon ít nhất đã chờ đến khi họ có được trong tay những bằng chứng không thể chối cãi được, thì mới đem phơi bày ra ánh sáng sự gian trá này với Hội đồng thành phố và luật sư thành phố. Thật là đáng tiếc, bà Nguyễn, phát biểu với tư cách một nghị viên dân cử của Hội đồng thành phố, đã không cho thấy được một phép hành xử lịch sự tối thiểu tương tự đối với phe đối lập, mà hơn 5,000 trong số họ là cư dân trong khu vực bà đại diện.

Theo nghĩa thông thường, [chữ ký] được xem là “xác thực” có nghĩa là “không làm giả, không sao chép”, hoặc không “ngụy tạo.” Tại sao bà nghị viên lại tố giác một cách hồ đồ như vậy? Lời giải thích duy nhất có thể có và được mô tả đúng nhất bởi một câu tục ngữ Việt Nam “suy bụng ta, ra bụng người”, có nghĩa là, dựa vào những gì nghĩ trong bụng mình (mà mình sẽ làm trong một tình huống nào đó), bạn dự phóng rằng điều đó phía bên kia cũng sẽ làm như vậy.

Không ai có thể đoán chắc bà nghị viên suy tính những gì khi bà đưa ra một lời tố cáo như vậy; có thể bà lỡ lời chăng? Ngay cả khi bà thành thật nghĩ rằng họ đã giả mạo hơn 5,000 chữ ký trên [theo kiểu “suy bụng ta ra bụng mình”] và bà rất muốn cáo buộc tội giả mạo cho những người muốn bãi nhiệm bà, thì một người trong cương vị của bà, vào thời điểm này, chỉ nên phát biểu một cách lịch sự, đúng phép xã giao là: “Vào lúc này tôi không quá bận tâm bởi vì chúng tôi phải chờ xem những chữ ký đó hợp lệ (valid) không” thay vì hồ đồ, hấp tấp tố cáo những cử tri của bà ngụy tạo chữ ký trên thỉnh nguyện thư bãi nhiệm.

Tuy nhiên, đây không phải là lần đầu tiên bà nghị viên cần một “phép xã giao 101 dành cho một nữ nghị viên”. Với tư cách là một nghị viên, dù bà không tôn trọng hoặc không có một mải may quan tâm nào đến những người công dân bình thường có những nguyện vọng, ưu tư (lưu ý: họ là những công dân thường hạng 2, không phải những nhà đầu tư giàu có đâu nhé!) chịu dành thì giờ đến dự các phiên họp của hội đồng thành phố, thì bà nghị viên cũng không bao giờ nên nhục mạ họ là “có quá nhiều thì giờ rảnh rổi” hoặc bà ta cần “đại diện cho những người khác vì có 2-3 việc làm mà họ không thể đến [tham dự được].” Lần khác, tuyên bố về những người biểu tình mỗi thứ Ba đen tại Tòa Thị Chính San Jose, bà Nghị viên đã mạ lỵ họ giống như một “gánh xiệc”. Thật vậy, sỉ nhục chính những cử tri của mình với thái độ trịch thượng, kiêu căng hoàn toàn không phải là những gì người dân mong đợi khi họ bỏ phiếu ủng hộ bà Nguyễn vào ghế nghị viên khu vực 7 vào năm 2005.

Hồ Vân.

http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2008/20080904_01.htm

Tin đã đưa:

Nghị viên Sam Liccardo lên tiếng về danh sách "ma" do Lê Văn Hướng thực hiện

http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2008/20080311_01.htm

Thông cáo báo chí của Phong Trào Cử Tri Đòi Dân Chủ


http://www.vietvungvinh.com/Portal.asp?goto=VietNam/2008/20080310_03.htm

Thursday, September 4, 2008

Sự Thật Không Thể Chối Cãi



Sự Thật Không Thể Chối Cãi

------------------------------------------------------

Mặc dù thời hạn chót là ngày 13 tháng 9 năm 2008, nhưng vào lúc 1 giờ 52 phút trưa ngày 29 tháng 8 năm 2008, ông Lê Lộc và một số quí vị trong Ủy Ban Bãi Nhiệm nghị viên Madison Nguyễn đã đến văn phòng bà Lee Price, Thư ký thành phố San Jose, đệ nạp danh sách chữ ký cử tri khu vực 7 đã ký tên bãi nhiệm bà Madison theo luật định. Như vậy, Ủy Ban Bãi Nhiệm đã chấm dứt việc thu nhận chữ ký trước hai tuần lễ.

Trả lời phỏng vấn của các cơ quan truyền thông liên quan tới số chữ ký mà Ủy Ban Bãi Nhiệm đã đệ nạp lên văn phòng Thư ký thành phố. Ông Lê Lộc cho biết, tổng số chữ ký Ủy Ban đã xin được trong gần 4 tháng tổng cộng trên 7,000. Tuy nhiên, một tuần trước ngày đệ nạp, Ủy ban đã kiểm soát lại và quyết định loại ra 2,000 chữ ký. Vì vậy, con số chính thức Ủy Ban đệ nạp lên văn phòng Thư ký thành phố là 5,181 chữ ký. Bà thư ký thành phố, Lee Price, đã đóng dấu ngày, giờ và ký nhận số chữ ký này, sau đó, bà sẽ chuyển giao qua Hội Đồng Bầu Cử quận hạt Santa Clara, để nơi đây kiểm nhận lại trong vòng 30 ngày.

Khi đề cập đến số 2,000 chữ ký bị loại bỏ. Ông Lê Lộc cho biết vì những lý do sau đây:

- Có người cho chữ ký tới hai lần.
- Có người cư ngụ ngoài khu vực, nhưng nôn nóng muốn bãi nhiệm bà Madison nên cũng cho chữ ký.
- Có người đã di chuyển ra khỏi khu vực rồi, nhưng còn trở lại cho chữ ký.
- Và đặc biệt phần đông là đồng bào hiện đang ngụ trong khu vực, nhưng vì vội vã nên đã ghi thiếu một, hai chi tiết cần phải có.

Khi được hỏi về con số 366 chử ký cần xét lại (double check). Thì ông Lê Lộc giải thích, đây là số chữ ký mà các cử tri đã nhờ các anh, chị trong Ủy Ban Bãi Nhiệm giúp đở viết giùm - điều này được luật cho phép, vì họ là những người nằm trong những trường hợp như sau:

- Tay run viết không được.
- Mắt mờ đọc, viết không được rõ ràng.
- Hay bị một khuyết tật nào đó nên chính bản thân không đủ khả năng thực hiện quyền lợi của một cử tri.

Do đó, vấn đề bà Lee Price nói cần xét lại (double check) là điều cần thiết theo luật định, chớ không phải là đã loại bỏ như ông Nguyên Khôi của bà Đoàn Trang đài Quê Hương vào sáng ngày thứ Bảy 30 tháng 8/08, đã mừng rỡ hô toáng lên rằng, ngay phút đầu bà Lee Price đã loại ra trên 380 chữ ký bất hợp lệ. Thiệt là hết nước nói, “cà cuống tới chết đít vẫn còn cay”.

Nói chung dù với con số 2,000 chữ ký đã được loại ra, nhưng với tổng số còn lại 5,181 cũng đã cho thấy cử tri trong khu vực 7 muốn bãi nhiệm bà Madison vượt qua con số cần thiết.

Với con số 5,181 vượt quá xa con số ấn định là 3,162 đã cho thấy ngày tàn sự nghiệp chính trị của bà Madison đang đến gần kề, vì ai cũng nhận ra, cho dù xác suất có sai chạy 10% đi nữa, thì túc số chữ ký ở giai đoạn I cũng đủ để tiến trình bãi nhiệm bước sang giai đoạn II. Giai đoạn II là giai đoạn đưa tên bà Madsion lên phiếu bầu (ballot) để hỏi ý kiến toàn thể cử tri khu vực 7 rằng, muốn (yes) hay không muốn (no) bãi nhiệm bà nghị viên này.

Với bản chất mở miệng ra là nói láo. Với bản năng làm việc thiếu trong sáng. Và với kinh nghiệm tự rút ra từ bản thân là “suy bụng ta ra bụng người” như vụ 92 chữ ký giả của ông bánh mì Lê Văn Hướng. Bà Madison đã trả lời phỏng vấn của ký giả John Woolfolk, báo San Jose Mercury News trong bài báo tựa đề: “Những đối thủ của Madison Nguyễn nộp thỉnh nguyện bãi nhiệm - nếu chữ ký hợp lệ, năm 09 bầu lại Nguyễn (Madison Nguyễn opponents turn in recall petitions – if signatures valid, ’09 vote on Nguyen) ngay buổi chiều ngày 29/8/08, đại ý bà ta đã nói: “Bãi nhiệm là việc làm mất thời giờ và không dễ gì thành công.

Ngay lúc này, tôi (bà ta) không bận tâm đến số chữ ký, vì còn phải đợi xem những chữ ký đó có thật hay không. Tôi (bà ta) tin rằng sẽ đánh bại bãi nhiệm nếu nó được đưa lên phiếu bầu (ballot). (Bà cho rằng) Bãi nhiệm được đưa lên phiếu bầu (ballot) là việc làm tốn hao tài nguyên thành phố, số tiền mà thành phố có thể dùng để làm những chuyện khác có lợi hơn cư dân”.

Lẽ ra tới giờ phút này, dù muốn hay không muốn, bà Madison phải chấp nhận sự thật. Bởi vì, sau thời gian dài suy nghĩ vẩn vơ, bày đủ thứ mưu, tính đủ thứ kế để níu kéo địa vị, với sự hỗ trợ của những thế lực ngoại lai. Hôm nay, bà đã thấy rõ lòng cử tri khu vực 7 muốn gì và bà đã thất bại lần nữa.

Nhìn lại mấy tháng qua, ngoài nỗ lực triệt hạ uy tín Ban Đại Diện Cộng đồng, uy tín Ủy Ban Vận Động chọn Tên Little Sàigon, Phong Trào Cử Tri San Jose Đòi Dân Chủ và đặc biệt là uy tín của Ủy Ban Bãi Nhiệm, phía bên “Anti Recall Madison” đã dùng đài phát thanh Quê Hương, đài Sóng Việt, đài Sài Gòn, đài truyền hình Quê Hương, và báo Tin Việt News, báo VTime, còn ra sức ca tụng “công đức” của bà Madison để dối gạt dư luận.

Riêng bản thân bà Madison trong các báo điện tử, trong mailer gởi đến cử tri khu vực 7, trên các quảng cáo, bà Madison cũng đã tự vẽ vời, dàn dựng biến mình thành một thần tượng của cư dân khu vực 7 bằng những luận điệu không chính xác và không có thật. Chẳng những vậy, bà Madison còn đưa ra những tên tuổi ngoại quốc để hù dọa Cộng đồng Việt Nam tỵ nạn nhỏ bé, bằng những hình thức như:

- Dùng hình ảnh thị trưởng Chuck Reed và đám thuộc hạ xuống quán cà phê đèn màu Paloma tuyên bố “vùi dập” bãi nhiệm, “vùi dập” cộng đồng.

- Dùng lá thư ngồi viết ra từ phòng lạnh của ông dân biểu Mike Honda, một người chẳng chút liên hệ gì với cư dân khu vực 7, làm lá chắn của sự khoe khoang.

- Dùng hệ thống chi bộ đảng Dân chủ quận hạt Santa Clara do ông Steve Preminger lãnh đạo lấy đó làm sức mạnh để hù cộng đồng VN.

- Dùng hệ thống Công Đoàn Lao Động Vùng Nam Vịnh của bà Pheadra Ellis-Lamkins - một tổ chức sẳn sàng bạo động với lời hăm dọa “punch them” nghĩa là “thoi chúng nó” để đàn áp tinh thần cử tri khu vực 7.

Nhưng than ôi! Với con số 147 người xin rút tên bãi nhiệm (chưa chắc đã có trong danh sách 5,181 chữ ký do UBBN đã nộp), đã làm các thành phố khắp miền Bắc Cali ngạc nhiên so với số lượng CỬ TRI KHU VỰC 7 muốn bãi nhiệm bà.

Với kết quả có 147 người trong khu vực 7 đang ủng hộ bà Madison. So với những sự khoe khoang thành tích, là bà đã CẤP cho 700 gia đình có nhà housing, đã TẠO RA 1000 việc làm cho cư dân trong khu vực 7 và những việc làm hữu ích khác… Thì lẽ ra, số người mang ơn bà phải ĐI VẬN ĐỘNG để những người sốt sắng rút tên chống bãi nhiệm phải lên đến con số hàng ngàn chớ không phải chỉ vỏn vẹn có 147, đã làm người ta sửng sốt, ngạc nhiên. Chẳng những vậy, bà Madison còn có cả thế lực của ông thị trưởng, của năm, bảy nghị viên thành phố, của ông dân biểu, của bà giám đốc Công đoàn Lao động, của ông chủ tịch đảng Dân chủ hỗ trợ là những yếu tố đáng kể.

Với con số 147 người rút tên xin bãi nhiệm đã chứng minh cho thấy:

Thứ nhứt: Lời nói của các nhà “lãnh đạo” như thị trưởng Chuck Reed, như ông dân biểu Mike Honda, các ông nghị viên như ông Sam Liccardo, ông Forrest Williams, ông Pete Constant, ông Steve Prerminger, và các bà như Judy Chirco, bà Pheadra Ellis-Lamkins là những lời nói vô giá trị, không được ai nghe, không ai nể trọng, vì đó là lời nói của “bọn thực dân mới”, đang toa rập hủy hoại tinh thần dân chủ, tinh thần pháp trị của Hiến pháp Hoa Kỳ.

Thứ hai: Những công lao bà Madison đã kể ra CHỈ LÀ SỰ PHỈNH GẠT đồng bào, vì người thừa hưởng những gì mà bà Madison làm chỉ là những người giàu có như ông Tăng Lập hay ông Nguyễn Xuân Ngãi. Cái tẩy của bà Madison đã bị lật, và ai cũng biết người được hưởng housing không phải do bà Madison cấp cho. 1000 công ăn việc làm tại khu The Plant Shopping Center cũng không phải do bà Madison tạo ra. An ninh thành phố mỗi ngày mỗi tệ. Và vấn đề 2 triệu 8 trăm ngàn thành phố dự định tài trợ thành lập Trung Tâm Sinh Hoạt Cộng Đồng Việt Nam, vì quyền lợi cá nhân bà Madison đã toa rập với BS Nguyễn Xuân Ngãi khiến cho dự án này đã bị trì trệ, dậm chân tại chỗ.

Thứ ba: Sự hỗn hào, thiếu đạo đức của Madison đã không được cộng đồng Việt Nam chấp nhận trong truyền thống của một dân tộc lấy căn bản Nhân - Nghĩa -Lễ - Trí - Tín để xử thế.

Thứ tư: Sự đố kỵ với cái tên “Little Sàigòn” đã cho mọi người thấy được tư tưởng chínhh trị của bà Madison không còn cần thiết trong sinh hoạt của một Cộng Đồng Việt Nam chống cộng.

Theo sự nghiên cứu của các nhà sinh vật học thì chó con sau khi lọt lòng mẹ được ba ngày thì chúng mở mắt. Nhưng với bà Madison, người đã có 33 tuổi đời, lẽ ra bà phải mở mắt thật to từ hơn gần một năm về trước qua biến cố “Little Sàigòn”.

Đến nay, một lần nữa, với con số 5,181 chữ ký xin bãi nhiệm so với con số 147 chữ ký rút tên bãi nhiệm, liệu bà Madison có chịu mở mắt để chấp nhận sự thật phũ phàng này không? Sự thật phũ phàng ở đây ngoài con số 147, nó còn là những lời tuyên bố “dao to, búa lớn” của các nhà “lãnh đạo” như thị trưởng Chuck Reed, dân biểu Mike Honda, chủ tịch đảng Dân chủ Steve Prerminger, chủ tịch Công đoàn Lao động vùng Nam Vịnh Pheadra Ellis-Lamkins và mọi cố gắng của tập đoàn “Anti Recall Madison” cũng không “hù dọa” được ai, cũng không cứu vãn được bà Madison.

Vậy thì, bà còn chần chờ gì nữa mà không nộp đơn xin từ chức để khỏi làm tốn hao công quỹ thành phố. Nếu không làm như vậy, thì bà mới là thủ phạm làm lãng phí tiền thuế của dân chúng, chớ không phải như lời bà đã cáo buộc UBBN trong cuộc trả lời phỏng vấn của báo SJ Mercury News chiều ngày 29 tháng 8 năm 2008 vừa qua.

Đặng thiên Sơn (3 tháng 9/08 SJ)

* Source: http://take2tango.com/?display=4969

http://www.vietland.net/main/showthread.php?s=0003b797e71b4276aa474b5ee0495435&t=2194

---

Wednesday, September 3, 2008

Bước kế tiếp của RECALL

Thưa diễn đàn

Theo message từ văn phòng bà thư ký tại tòa thị chính San Jose Price, Lee thì những bước kế tiếp của chuyện RECALL đi theo như sau:

HOW THE RECALL RUN
____________________________________

From: Price, Lee
Sent: Monday, September 01, 2008 2:46 PM
To: #CityCouncil_PO; #MayorPO; Figone, Debra; Doyle, Richard; Attard, Barbara; Mavrogenes, Harry; Erickson, Sharon
Cc: #CityClerkPO
Subject: Recall Petition Filed; Next Steps

....(5184 sơ khởi so với 3162 cần có đủ , 147 xin rút tên )

1. Văn phòng bầu cử quận Santa Clara (ROV) có 30 ngày không kể ngày nghĩ đễ hoàn thành thủ tục chứng thực tổng số chữ ký hợp lệ hay không.

2. ROV sẽ tiến hành một thử nghiệm NGẪU NHIÊN để chứng thực bằng cách dùng computer lấy ra 500 chữ ký tình cờ và đối chiếu với chữ ký gốc trong hồ sơ đăng ký của cử tri:

-- Nếu thử nghiệm ngẫu nhiên đó cho ra con số chữ ký hơn 110 % của con số cần có (1.1x 3162=3478.2 = 3479 phiếu) thì toàn bộ hồ sơ chính thức HỢP LỆ - như thế 500 chữ ký computer móc ra ngẫu nhiên ít nhất phải có 348 CHỮ KÝ HỢP LỆ trong trường hợp này hội đồng thành phố phải triệu tập BẦU CỬ ĐẶC BIỆT trong vòng 14 ngày.

-- Nếu mẫu xét nghiệm ngẩu nhiên như trên chỉ đạt từ 90 đến 110 phần trăm chữ ký đúng thôi thì ROV phải có NHIỆM VỤ xét lại toàn bộ từng chữ ký. Nếu quá 3162 thì toàn bộ hồ sơ HỢP LỆ, nếu dưới 3162 thì xem như KHÔNG HỢP LỆ.

-- Nếu mẫu trấc nghiệm điện toán kể trên đem lại dưới 90 % chữ ký đúng mà thôi thì ROV sẽ tuyên bố hồ sơ KHÔNG hợp lệ.

-- Khi ROV phán quyết không hợp lệ thì KHÔNG CÒN ĐƯỢC TIẾP TỤC TIẾN TRÌNH NÀO KHÁC NỮA.

Xuân Khê lược dịch từ message của bà Price, Lee

CHÍNH NGHĨA TẤT THẮNG
LẠY HỒN THIÊNG SÔNG NÚI ĐỘ TRÌ


Xuân Khê

#2 03-09-2008, 07:21
Micael Trần Văn Thành Viên Join Date: Aug 2008Posts: 7

--------------------------------------------------------------------------------
Nguyện cầu hồn thiêng sông núi linh thiêng phò hộ cho người tỵ nạn CSVN bị áp bức bởi con ma giáo Madison ỷ quyền lực City Hall, ỷ tiền bạc của tài phiệt đỏ CSVN trong đó có luôn tài phiệt CS Tậu

5181 Chử ký của bao nhiêu người hy sinh thì giờ quí báo để hoàn tất công tác xin chử kỷ, để dẹp tan thế lực thành phố phi dân chủ, làm sạch sẽ thành phố bất lương San Jose, được lảnh đạo bởi vỏ biền Chuck Reed, tên mưu đồ chính trị bất chánh, nó run thành phố không ra hồn, dơ bẩn nhất trong lịch sử San Jose chưa bao giờ loạn và dơ bẩn như ngày hôm nay sau khi con nghị nói láo như máy vào City cộng thêm thằng thị trưởng dơ bẩn chó má rất là phi dân chủ!

Muốn làm sạch thành phố là phải đẩy lui cái con nghị lưu manh Madison, bước kết tiếp là vụ Brown Act, xong hai việc nầy thằng thi trưởng cũng hú hồn me nó luôn, rồi nó cũng chỉ một nhiệm kỳ nầy thôi về vườn đuổi gà cho vợ nó. Cái gương mặt con ma giáo Madison nầy nó choắc như chuột, gương mặt nầy không khá cộng thêm lưu manh quá chịu hổng nổi, rồi trước sau gì rồi cũng phải "Bye bye my ugly woman, you're lỉa! Good bye and hope you will return never more!"

Micael Trần Văn

#3 03-09-2008, 08:21
Dominic Thành Viên Join Date: Jun 2008Posts: 10

Anh Michael,
--------------------------------------------------------------------------------
Cám ơn Michael Trần đã chửi chính xác vào đám lưu manh này.

Dominic

#4 03-09-2008, 12:40
Micael Trần Văn Thành Viên Join Date: Aug 2008Posts: 7

Hồn thiêng sông núi linh thiêng sẽ giúp người tỵ nạn CSVN --------------------------------------------------------------------------------
Cám ơn anh Domicic,

Rất là đau lòng nhất là những người nguỵ tỵ nạn làm lợi cho con Ma, bị nó mua chuộc rồi bán linh hồn cho quỷ đỏ, sẳn đó mấy thằng VC ăn ké hùa vô kiếm ăn. 5181 chử ký nầy là cái tát tay vô mặt đám thổ tả thời cơ đám phải gió như Hoàng thế Dân, như Hoàng Thưởng đám Thủ Đức bể mặt vì thằng khốn nạn nầy, thằng gian thương bánh mì Lê văn Hướng nó sẽ trả cho hậu quả việc làm của nó 92 chử ký gian, hậu vận nó cũng chẳng hơn gì con Ma nầy đâu!

Madison từ một con lưu manh bụi đời không tiền đủ trả tiền rent appartment sau 2 năm làm nghị viên bây giờ nhà trên đồi tiền đâu mà ra vâ.y? Brown Act móc ra nếu nó dính líu tời TQ thì còn đả dữ nha. Bao nhiêu oan hồn uỗng tử chết vì quỷ đỏ, hồn thiêng sông núi sẽ linh thiêng phò hộ cho chúng ta. Những anh hùng vô danh và 5 vị tướng tuẫn tiết sẽ không tha cho lủ bán nước nầy. San Jose muốn trừ hậu hoạn lủ VC là phải đẩy con nầy ra khỏi cái ghế nghị viên con Việt gian phục chỉ biết phục vụ cho gian thương đỏ !

Michael Trần

http://www.vietland.net/main/showthread.php?s=70f3e56937b2c7db09ac957db4205be1&t=2185